xin chào, lại là mình đây, lâu quá không gặp rồi nhỉ? mình hi vọng cậu vẫn khoẻ, vẫn là mạn phép được viết đôi lời gửi cậu lên đây nhé!
dạo này mình đã đọc lại các fic của cậu khá nhiều, những con chữ của cậu đã xoa dịu mình trong thời gian chênh vênh. dù là trong bất cứ hình tượng nào, thì son seungwan và bae joohyun đều đã thay cậu đem lời an ủi tới những người như mình. mỗi lần đọc lại fic mình đều muốn khóc, rồi cảm giác ấy qua đi cũng mang theo cả nỗi lo của mình đi mất. bằng một cách thần kì, mình đều tìm đến những fic ấy như một liều thuốc tinh thần, không chỉ vì bae joohyun và son seungwan mà còn vì lời văn của cậu nữa.
mình đã cẩn thận đọc đi đọc lại "nắng hạ giữa đông" vài lần, có lẽ đây là chiếc fic phù hợp nhất với mình lúc này. ai cũng cần thời gian cẩn thận nhặt lại từng mảnh vỡ và phủ lên chúng một lớp sơn mài mạ vàng, vết thương đó rồi mới trở thành bài học được. không chỉ mỗi bae joohyun cứu lấy giấc mộng còn dang dở của son seungwan, mà son seungwan cũng đã đến và cho bae joohyun một chỗ dựa. hẳn là một cảm giác hạnh phúc mà không bất kì lời nào miêu tả được. mình cũng cảm nhận được hạnh phúc từ giọng văn ấy. đó không chỉ là lời khuyên cho bae joohyun mà còn cho cả người đang lạc lối như mình.
lại dông dài mất rồi, lần này mình muốn gửi cậu đôi lời để cảm ơn văn chương của cậu đã an ủi mình. biết chắc cậu vẫn sẽ khiêm tốn nói rằng không có gì, nhưng hãy hiểu rằng mình đã ổn hơn khi đọc những lời cậu viết. cảm ơn cậu vì đã viết, vì đã yêu wenrene và vì luôn đem đến cho mình một sự an ủi vô hình. giữ sức khoẻ, chúc cậu ngủ ngon và mong rằng sớm được gặp lại cậu ở các tác phẩm khác.
những câu từ của mình có hơi sơ sài, mong vẫn gửi được đến cậu đúng nội dung muốn truyền tải.
nhân tiện thì chúc cậu năm mới vạn sự hanh thông!
một lần nữa, mình là jang - một người luôn yêu thích con chữ của cậu.