“mày không có cửa với thảo anh đâu”
mai anh nghe thành công nói thế liền phát hoả. mắc gì không có cửa, nó giỏi, nó xinh mà?
“chị thẳng thì em bẻ chị cong”
“anh xem thường em quá cơ”
thành công phì cười, cậu đưa tay xoa rối mái đầu nó.
“trần thiện thanh bảo, biết chứ?”
nó nghẹt mặt, tự nhiên hỏi nó về cha đó.
“em biết”
thanh bảo là đàn anh khoá trên của thành công, cũng là hàng xóm thân thuộc trong cái hẻm bé tẹo này.
một gã trai lắm tiền và cũng lắm ong bướm, nhìn sao cũng ra nguyên cây cờ đỏ di động.
“người yêu cũ thảo anh đấy”