Thấy tất cả rồi chứ. Biết trước kết quả là như vậy, nên mình... tạm khép mình lại một chút, mình cô đơn bấy lâu nay là cũng vì ngần ấy năm hướng tình cảm về hai người họ, ý tưởng hay kịch bản thường xuyên loé lên trong đầu, cơ mà... cố chấp như vậy có phải là tốt?
22 tuổi, cũng có thể gọi là trưởng thành rồi, nhưng mình mắc chứng tự kỉ, chắc là nhẹ đi? Người ta thường nói: Những người sống nội tâm, thường cảm thấy an toàn với những ký ức cũ mà đẹp đẽ, khi mình lạc lõng mình luôn nghe lại list album nhạc, hoặc đọc lại truyện của 2021, mình đọc lại từng dòng bình luận cũ, mình tự nguyện chìm đắm vào thế giới của riêng mình. Mặc dù, mình thường cười nói, tỏ ra thân thiết với nhiều người, mà thật ra là chẳng thân thiết với ai cả. Ngoài gia đình ra, tình yêu đối với mình chẳng mấy quan trọng, và cũng chỉ vì luôn mong nhìn thấy được người khác hạnh phúc, nên chưa bao giờ tự hỏi liệu mình sẽ có một tình yêu đẹp như họ không? Dần dần gieo vào một hạt giống gọi là chấp niệm, mọc rễ rồi... sẽ có ngày bứt ngọn rễ ấy ra không? Đau nhỉ... dù chỉ tưởng tượng đã thấy đau rồi, mình chỉ muốn được lắng nghe... hoặc nếu tốt hơn nữa là một cái ôm, không cần những lời an ủi gì đâu. Cảm ơn ạ!