"Khoảng thời gian khi Jaewon và Hanbin vẫn còn ở bên nhau, Jaewon luôn ngửi được một mùi trái cây rất ngọt trên người anh, không hẳn là hương cam quýt, cũng không quá giống hoa linh lan, chỉ là rất ngọt, nhưng rất thanh, giống y như Hanbin vậy.
Mấy nốt hương đưa đẩy trên người nhà điều chế trẻ đã khắc sâu và kí ức của Jaewon những ngày 21 tuổi, khắc ra dáng hình của tình yêu trong lành, mở đầu là mùi cam xanh tươi như vừa hái, múi mọng nước tràn qua viền môi, ngọt đến nhanh, đi cũng nhanh, sau đó là một vòng ôm ấm áp của quế được nướng qua, Jaewon chìm trong quế hơi cay, rồi nếm thấy vị linh lan tinh sạch trên đầu môi Hanbin, trên tóc anh cũng là hương hoa lành lặn, chẳng dư một li, cũng không thiếu một giọt. Trái tim Jaewon cũng lành lặn.
Jaewon không hiểu về nước hoa, thứ thơm nhất cậu từng ghi nhớ chính là mùi nước hoa của người cậu yêu. Mùi hương và kỉ niệm đã khiến Jaewon chật vật vài năm sau chia tay. Nhà điều chế trẻ có nhiều thứ để đặt cược, cũng có nhiều hơn một mục tiêu để từ chối sự ổn định bên cạnh bạn trai anh.
Những ngày dần xa nhau, chẳng ai lật rách trang giấy để nói câu chia tay, ai rồi cũng phải rời đi, nhưng chẳng ai muốn rời đi. Hương cam và quế đều có chút đắng, linh lan hoá ra cũng sẽ tàn.
Mùi hương trong kí ức đó của Jaewon, Hanbin đã đưa chai nước hoa ấy lên những chiếc kệ đắt đỏ, tên nó là "Mellow Memory".
Những kí ức êm đềm, ngọt trên đầu lưỡi, ấm áp trong tim, nhưng lại cay khoé mắt. Những kí ức đã chẳng còn là của riêng Jaewon."