“Tôi nhớ rõ thời niên thiếu của mình chưa bao giờ được sống với cha mẹ. Bây giờ khi nhắc tới thời gian đã qua, chỉ có thể coi như chuyện quá khứ. Không còn cảm thấy chua xót nữa, cũng không còn cảm thấy buồn.
Tôi thấy mình như một đứa trẻ mồ côi, không cha mẹ chỉ vì sự ích kỷ của người lớn. Đôi khi bị ba mẹ đánh cũng là điều tốt, nhưng ngay cả việc này tôi đều không có bị chứ đừng nói tới ao ước ngày chủ nhật được ba cầm theo máy ảnh dẫn đi chụp ảnh.”
Trương Quốc Vinh, 1995