arisaka_

mình đã bắt đầu rất muộn. 
          	
          	mình có tài, nhưng tài thế nào bằng những người ấp ủ giấc mơ đủ lâu và đánh cược tất cả để có thể chạm đến nó dù chỉ một chút? mình đi nhanh, nhưng kinh nghiệm hay kỹ năng vẫn chẳng bằng ai với thời gian ít ỏi ấy. mình chỉ còn cách chạy đua với những người biết phóng ga xe máy. mình chỉ có thể làm một thằng ăn trộm. đánh cắp kỹ năng từ những chuyên gia, cố gắng có được từng cơ hội một, khóc và khóc và rồi sẽ lại khóc. 
          	
          	mình biết mình phải làm gì. mình không biết mình phải làm gì. mình muốn bỏ trốn. mình muốn chiến đấu đến cùng. mình cần chấp nhận mình chưa bao giờ không phải đứa trẻ béo nằm trong góc nhà đọc manga dưới chăn, mãi mãi. mình cần hiểu mình chỉ mới làm người lớn được 2 năm rưỡi, và mình còn cả đời để tìm kiếm sự công nhận từ chính mình. mình xấu hổ vì mình thất bại quá nhiều. mình tự hào về bản thân vì đã sống cố gắng biết bao nhiêu. mình là đứa hèn mọn. mình là đứa sợ hãi tất cả. mình là đứa tội tình đầy mình. mình là thành phẩm của hàng đống sai lầm và thất bại.
          	
          	nhưng mình không bao giờ thua. 
          	và mình sẽ không bao giờ thua.
          	
          	
          	

arisaka_

mình đã bắt đầu rất muộn. 
          
          mình có tài, nhưng tài thế nào bằng những người ấp ủ giấc mơ đủ lâu và đánh cược tất cả để có thể chạm đến nó dù chỉ một chút? mình đi nhanh, nhưng kinh nghiệm hay kỹ năng vẫn chẳng bằng ai với thời gian ít ỏi ấy. mình chỉ còn cách chạy đua với những người biết phóng ga xe máy. mình chỉ có thể làm một thằng ăn trộm. đánh cắp kỹ năng từ những chuyên gia, cố gắng có được từng cơ hội một, khóc và khóc và rồi sẽ lại khóc. 
          
          mình biết mình phải làm gì. mình không biết mình phải làm gì. mình muốn bỏ trốn. mình muốn chiến đấu đến cùng. mình cần chấp nhận mình chưa bao giờ không phải đứa trẻ béo nằm trong góc nhà đọc manga dưới chăn, mãi mãi. mình cần hiểu mình chỉ mới làm người lớn được 2 năm rưỡi, và mình còn cả đời để tìm kiếm sự công nhận từ chính mình. mình xấu hổ vì mình thất bại quá nhiều. mình tự hào về bản thân vì đã sống cố gắng biết bao nhiêu. mình là đứa hèn mọn. mình là đứa sợ hãi tất cả. mình là đứa tội tình đầy mình. mình là thành phẩm của hàng đống sai lầm và thất bại.
          
          nhưng mình không bao giờ thua. 
          và mình sẽ không bao giờ thua.
          
          
          

arisaka_

buồn kinh khủng khiếp. người ta không những bỏ tôi đi mà còn nói về tôi với những tính từ mà họ thì biết cái đéo gì. họ thì biết cái đéo gì về tôi, về thứ tôi phải nhận, thứ đang hành hạ tôi từng ngày, thứ tôi cố gắng đem trao đi, họ thì biết cái đéo gì cơ chứ. ngoài việc biết tôi yêu họ, và còn biến tướng bới móc cái tình cảm ấy một cách đéo thể tin được. 
          họ thì biết cái đéo gì?

arisaka_

@ arisaka_  hihi have fun
Reply

arisaka_

được không?...
Reply

arisaka_

@ arisaka_  không nghĩ rằng những dòng đầu tiên về mối quan hệ này lại viết vào lúc nó đã kết thúc. đau đớn khủng khiếp nhưng mà rồi mình sẽ vượt qua đc mà hen?..
Reply

arisaka_

buồn vãi lồn. 
          mà những người có thể làm mình bình tĩnh thì đéo ai ở đây lúc này. 
          
          buồn nhưng mà vẫn chịu được. 

arisaka_

giờ mình chỉ thấy cái khỏang khắc này chết dẫm thôi, chứ không đến nỗi thấy đời chết dẫm. 
            mong là một sáng mai nào đấy mình rồi sẽ ổn. địt con mẹ mình tệ đến nỗi đấy thật và mình buộc phải chấp nhận mình đã vứt bỏ bản thân thành một đứa vô năng vô giá trị đến mức nào.
Reply

arisaka_

ê nhưng mà thật sự vô thường khi một thằng mà mình chỉ cho uyên xong bảo là trông hay ho thế - rồi tầm 3 4 tháng sau nó đã vừa mắng mình vừa cầm máy sấy rọi vô đầu mình để sấy qua nốt đống tóc mà mình lười sấy.
          
          đcm dị vãi.

arisaka_

vào lại được đây sau gần 2 tháng. đúng vào một ngày đặc biệt.
          
          mình ngồi với su hào trên ngọn hải đăng của mình. mình bất ngờ vì nó đã ngồi đó đợi mình sẵn, dù mình không hẹn nó ở đó và chưa dẫn nó ra bao giờ cả. điếu thuốc cháy dở và cơn gió nóng và tiếng hát bể giọng của quán cafe hát cho nhau nghe bên hồ trở thành background bất đắc dĩ. câu chuyện về sự cam kết chỉ khép lại khi trời tự dưng nhỏ mưa.
          
          lật đật nhảy lên xe, mình thấy dễ chịu. mình nói với su hào: dù sau này mình có rời khỏi đây, đi đến một thành phố khác, mình cũng sẽ coi hà nội là chốn về. 
          
          cho dù có ai sẽ quay lại đây đi chăng nữa hay không.

arisaka_

su hào không chỉ làm mình thấy an toàn. su hào khiến trái tim mình như được trở về.
            
            mình mong là chúng mình có thể trở nên quan trọng hơn với nhau. thật đấy.
Reply

arisaka_

muốn chết vãi cả lồn

arisaka_

mình có quyền được đau đúng không? làm ơn? được không? cho mình được đau đi, chứ mình vẫn đau dù không có quyền thì dị lắm
Reply

arisaka_

địt mẹ muốn chết quá đau họng quá đau họng chết đi được vì nghẹn cơn khóc chứ đéo vì cái gì khác. đau quá đau quá đau quá đau quá đau quá
            mình có quyền nói ở đây vì sẽ chẳng ai nghe thấy hay phán xét những gì mình nói, đúng chứ?? mình có quyền chứ??
Reply

arisaka_

ngày nào mình cũng tự nhủ phải thật tỉnh táo. thật tỉnh táo. thật sự rất tỉnh táo để không ai làm tổn thương mình được nữa.
            xong mình vẫn đ làm được.
            vô dụng. ngu ngốc. đáng đời lắm.
Reply