mình đã bắt đầu rất muộn.
mình có tài, nhưng tài thế nào bằng những người ấp ủ giấc mơ đủ lâu và đánh cược tất cả để có thể chạm đến nó dù chỉ một chút? mình đi nhanh, nhưng kinh nghiệm hay kỹ năng vẫn chẳng bằng ai với thời gian ít ỏi ấy. mình chỉ còn cách chạy đua với những người biết phóng ga xe máy. mình chỉ có thể làm một thằng ăn trộm. đánh cắp kỹ năng từ những chuyên gia, cố gắng có được từng cơ hội một, khóc và khóc và rồi sẽ lại khóc.
mình biết mình phải làm gì. mình không biết mình phải làm gì. mình muốn bỏ trốn. mình muốn chiến đấu đến cùng. mình cần chấp nhận mình chưa bao giờ không phải đứa trẻ béo nằm trong góc nhà đọc manga dưới chăn, mãi mãi. mình cần hiểu mình chỉ mới làm người lớn được 2 năm rưỡi, và mình còn cả đời để tìm kiếm sự công nhận từ chính mình. mình xấu hổ vì mình thất bại quá nhiều. mình tự hào về bản thân vì đã sống cố gắng biết bao nhiêu. mình là đứa hèn mọn. mình là đứa sợ hãi tất cả. mình là đứa tội tình đầy mình. mình là thành phẩm của hàng đống sai lầm và thất bại.
nhưng mình không bao giờ thua.
và mình sẽ không bao giờ thua.