Spoil Huyết Dục:
Steven gật đầu kiên định, môi lướt xuống thái dương cậu, hít hà mùi máu tanh ngọt:
"Ừ. Anh thấy em giết ai đó trong cơn điên loạn, máu văng tung tóe dưới lưỡi dao bạc lóe sáng dưới trăng, một bà già hét lên thất thanh trước khi gục ngã... rồi anh còn thấy em..."
Anh dừng lại đột ngột, giọng khựng hẳn, như không muốn khơi dậy nỗi ghen tuông đang sôi sục trong tim mình như axit ăn mòn.
Hoàng cau mày sâu, giọng thúc giục đầy tò mò xen lo lắng:
"Thấy gì? Nói đi, ta muốn biết! Đừng có úp mở nữa!"
Tay cậu siết chặt hơn, móng vuốt cào nhẹ lên da anh để lại những vết xước rỉ máu, kích thích thêm dục vọng.
"Anh thấy em...kết hôn với một người."
Steven thì thầm khàn đục, giọng đầy ghen tị không che giấu, hình ảnh ấy vẫn ám ảnh anh – Hoàng trong bộ đồ chú rể cổ kính, nụ cười hạnh phúc gượng ép bên cô dâu áo trắng, nhưng sâu thẳm là nỗi đau bị che giấu.
"..."
Hoàng im bặt, lục lọi ký ức xa xôi mờ mịt trong đầu óc hỗn loạn, lắc đầu nguầy nguậy:
"Kết hôn... Ta chẳng nhớ nổi. Chuyện quá lâu rồi, trước khi bị biến thành ma cà rồng, trước khi mọi thứ tan vỡ."
Steven khẽ hỏi, giọng nghiêm túc đầy quyết tâm: "Em có nhớ họ là ai không? Có vẻ là ký ức từ thời em còn là người, khi em còn có trái tim đập thực sự."
Hoàng dụi đầu vào vai anh, lắc đầu yếu ớt, giọng thì thầm run rẩy: "Không nhớ nổi đâu... Chỉ thấy đau thôi, như có cái gì đó bị xé toạc trong ngực."