blurorblue

Lại không ngủ được. Lại khóc nữa rồi. Lại muốn chết nữa rồi.

blurorblue

Tôi đã từ bỏ tình yêu mình dành cho người, làm ơn đừng ám ảnh tôi nữa.
Reply

blurorblue

Đừng xuất hiện nữa
Reply

blurorblue

Buông tha cho tôi đi
Reply

blurorblue

Lại không ngủ được. Lại khóc nữa rồi. Lại muốn chết nữa rồi.

blurorblue

Tôi đã từ bỏ tình yêu mình dành cho người, làm ơn đừng ám ảnh tôi nữa.
Reply

blurorblue

Đừng xuất hiện nữa
Reply

blurorblue

Buông tha cho tôi đi
Reply

blurorblue

Ryu Minseok nằm trong biển cả mà cậu cứ ngỡ mình đang ngủ giữa bầu trời. Nhưng tất cả rồi cũng sẽ hoá thành gió, hoặc sóng, hay thành những gì sẽ cuốn trôi cậu đi. Vịnh Thiên Nga của cậu nằm bên bờ xa xa, và dường như anh Sanghyeok cũng thoải mình dưới rặng mây vàng như ngả rạ. Một ngày nào đó chúng ta sẽ hoá thành mây, Lee Sanghyeok nói thế với cậu trong đêm dài, ai đó đã đốt ký ức của đôi ta và chúng bỗng hoá thành mây, thành mây, thành mây, Ryu Minseok nghe thế liền cười, nhưng em không muốn làm mây một mình, anh Sanghyeok hãy trở thành thiên thanh, em muốn ngự trong anh mãi,
          
          và Ryu Minseok đã thành mây,
          
          Lee Sanghyeok vuốt nhẹ má cậu, cứ mãi thì thầm rằng bên dưới mặt trời, bên dưới mặt trời——
          
          rồi anh cũng hoá thành bầu trời,
          
          Mùa đông ta ngủ trong nắng phủ đầu, em bay lượn nơi gió xiếc và mây–em tự do mãi.
          
          Vịnh Thiên Nga hôn lên tóc em thơm, lên cả mắt anh nồng.

blurorblue

Một hôm chiều nọ Moon Hyeonjun thấy tóc Lee Sanghyeok phủ đầy xuân, còn Lee Sanghyeok thì thấy giọt trăng rỏ xuống mắt người tình. 
          
          “Anh đang làm gì thế?”
          
          Moon Hyeonjun hỏi khi Lee Sanghyeok đang chắp tay nguyện cầu.
          
          “Anh đang cảm ơn mặt trăng”
          
          “Cảm ơn vì điều gì hở anh?”
          
          “Vì mặt trăng đã để lại đứa con nàng yêu nhất cho anh,” Lee Sanghyeok cười khẽ, hôn nhẹ lên môi Moon Hyeonjun, “Cảm ơn vì ánh trăng non đã rớt vào lòng anh.”
          
          “Cảm ơn em, Hyeonjun của anh.”

KH16079

@blurorblue cảm ơn 2 bạn đã hiện diện trong cuộc đời của mình
Reply