Ryu Minseok nằm trong biển cả mà cậu cứ ngỡ mình đang ngủ giữa bầu trời. Nhưng tất cả rồi cũng sẽ hoá thành gió, hoặc sóng, hay thành những gì sẽ cuốn trôi cậu đi. Vịnh Thiên Nga của cậu nằm bên bờ xa xa, và dường như anh Sanghyeok cũng thoải mình dưới rặng mây vàng như ngả rạ. Một ngày nào đó chúng ta sẽ hoá thành mây, Lee Sanghyeok nói thế với cậu trong đêm dài, ai đó đã đốt ký ức của đôi ta và chúng bỗng hoá thành mây, thành mây, thành mây, Ryu Minseok nghe thế liền cười, nhưng em không muốn làm mây một mình, anh Sanghyeok hãy trở thành thiên thanh, em muốn ngự trong anh mãi,
và Ryu Minseok đã thành mây,
Lee Sanghyeok vuốt nhẹ má cậu, cứ mãi thì thầm rằng bên dưới mặt trời, bên dưới mặt trời——
rồi anh cũng hoá thành bầu trời,
Mùa đông ta ngủ trong nắng phủ đầu, em bay lượn nơi gió xiếc và mây–em tự do mãi.
Vịnh Thiên Nga hôn lên tóc em thơm, lên cả mắt anh nồng.