blurorblue

Nụ hôn của Lee Minhyeong có mùi của thạch thảo, Lee Sanghyeok nghĩ lúc quấn lấy lưỡi em, Minhyeong à hôn anh đến khi cái chết, 
          	
          	và chúng ta sẽ tự sát cùng nhau.

blurorblue

Nàng nghĩ mình đã yêu ai đó tha thiết, nhưng thật ra nàng chẳng đem lòng yêu ai cả. Thứ tình cảm trong nàng chỉ sống trong khoảnh khắc và rồi chết đi, chúng cứ héo mòn lê thê mãi mà nàng lại lầm tưởng ấy là yêu. Nàng chẳng biết yêu là gì, vì nàng có bao giờ yêu.

blurorblue

Suguru khóc lúc họ làm tình và Satoru chẳng hiểu sao chàng lại khóc, giọng chàng rấm rức như thể cả thế giới này có nợ nần gì thâm sâu lắm và có-lẽ cái nhân gian này đã thực sự bạc đãi chàng vậy, Satoru rướn người cố hôn lấy môi chàng nhưng không thể nếm được vị gì ngoài từng nụ lạnh ngắc mơn trớn trên lưỡi, ồ thì ra Suguru đã chết và những gì tồn đọng trong Lục Nhãn đều là mộng tưởng không thành do kẻ mạnh nhất dệt nên, mà vì Satoru là kẻ mạnh nhất nên hắn càng muốn đoạt-thế để đoạt chàng về bên và cớ sao chàng lại cứ từ khước hắn, Suguru à trả lời tớ đi, sắc xanh trong mắt khôn tả và Suguru dường như không thể thốt lên bất kỳ câu nào, Satoru cậu là bầu trời cậu là thần thánh, cậu sẽ chẳng bao giờ thấu đáo mọi sự vô thường và vì cậu là tồn tại siêu việt tất thảy nên cậu cho rằng cậu có quyền định đoạt hết, vậy thì bắt đầu bằng việc giết tớ đi, Suguru cười với máu đổ, vậy bắt đầu bằng việc giết tớ đi, Bách Quỷ Dạ Hành nhấn chìm rác rưởi mà cũng ghìm chặt xác thân Suguru, nên Gojo Satoru nhân danh thần tử ra tay hạ sát một-và-duy-nhất của chính hắn,
          
          vậy bắt đầu bằng việc cứu tớ đi, đó là những lời Suguru mà Satoru yêu tha thiết không nói.