[Hoàng Khang] Người Tình.
Anh Hoàng lần này đean không thể tưởng tượng nổi, OOC khá kinh khủng =)))))
Khang yêu thầm anh 4 năm 9 tháng, đến lúc nhận ra anh không như những gì nó thấy, đã là lúc nó không thể thoát khỏi vũng bùn ấy.
Bổn phận của người tình, vốn cũng chỉ đến thế mà thôi.
___________
Người đàn ông của tôi tồn tại trong những gam màu lạnh lẽo.
Anh ta có một lý trí thép, thủ đoạn tàn nhẫn và bản tính máu lạnh như loài trăn.
Anh ta sống vì thể xác, và cũng sống vì những cuộc hoan ái tầm phào.
Còn tôi, suy cho cùng cũng chỉ là một trong số những “bé cưng” của anh ta mà thôi.
Khi hứng thú, anh ta sẽ gọi, gọi cho tôi, cho cưng hoặc bất kỳ ai khiến anh ta vừa mắt.
Anh ta nhân danh tình yêu, nhân danh sự chở che, nhưng có lẽ đó cũng chỉ là cái cớ cho những cực cưng nào khác mà anh ta nhắm đến.
Tôi chẳng thể giúp được gì anh đâu, cũng không khiến cho con người anh ta tốt đẹp lên được.
Bởi lẽ, thứ tồn tại trong anh ta vốn dĩ đã méo mó và thất thường.
Một kẻ như hắn, một con quỷ đội lốt người, theo lẽ dĩ nhiên đã chẳng còn con đường nào cứu vãn nổi hắn nữa.
Tôi thậm chí còn chẳng thể chạm tới thế giới của anh ta, dù tôi yêu anh ta đến nhường .
Một kẻ lạnh lẽo như vậy, tất lẽ dĩ ngẫu cũng chỉ có thể sống trong chính cái thế giới điên loạn của mình mà thôi.
Và bản tính ấy, cũng như loài trăn kia, lẽ thường đã chẳng thể thay đổi.