cái hồi t 12,13tuổi t thấy việc kiếm nhiều tiền nó vô nghĩa lắm, ý t là bỏ hết trường hợp bệnh tật rồi khủng hoảng kte đồ nha tức là s, ở khoảng đó t nghĩ chỉ cần yolo muốn làm j thì làm muốn nói j thì nói miễn có trải nghiệm và kỉ niệm để ko hối hận là được, lúc đó t còn kiểu bị over-mến bạn bè nữa :)) ai t cx thấy là bạn tốt hết, t thân thiết với tca mng t bênh vực tca rồi xót thương cho câu chuyện của tca,... nên t chỉ muốn va chạm thật nhiều để biết này biết kia và có thật nhiều bạn th à.
bgio thì t thấy t ngu loz khi từng xem nhẹ sức mạnh của đồng tiền istg tiền nó là cái thứ vừa ảo mộng mà cũn là thứ vừa thực tế nhất, ko có tiền t sống dở chết dở, giống như hbua t đi làm t bị đụng xe nên trễ 15p, nếu có tiền thì t chỉ qtam là người ta và t có bị sao hay ko thoi nma t đ có tiền nên t chỉ qtam xe t có bị s hay ko à .... rồi tới bbe, ý là bgio t accept được cái chuyện mình mến nó nhiều hơn nó mến mình là chuyện bth r, chứ hđó t bị lơ hay kiểu bbe ít để ý t thì t hay buồn á =)) t khóc quài ba cái dụ bbe chứ j, kiểu như t bgio kco còn dằn vặt hỏi tại sao nó rủ abc đi chơi mà k rủ t, tsao nó up story cmsn abc mà tới t thì ko, hay là kiểu tsao nó cmt vô post của abc mà ko có t, tsao nó trân trọng và mến cái người bạn khác của nó hơn t, thậm chí là tại s t rep nó =))))))))))))))) mà nó chỉ :)) i mean t cũng chỉ là con ng, góc nhìn và tinh thần của t là cá nhân t nên thoi t cũn ko muốn áp đặt ai, bgio t thấy ok t chịu dc thì t chịu ko chịu được thì t ko care nữa là xong