xjin
Em nằm đó với đầy những vết thương vẫn thấm máu qua lớp băng, dùng âm thanh nặng nề của máy đo thay cho lời oán trách, đánh vào tim tôi từng nhịp, dường như muốn tước đi cả hơi thở vốn đã yếu ớt này.
Cơ thể tôi run rẩy, chẳng dám nhìn thẳng vào em, con ngươi chỉ biết dán chặt lên ống truyền dịch treo ở đó, nhỏ xuống từng giọt thật chậm, lặng lẽ đếm nó thay cho thời gian chờ em tỉnh lại, ước rằng mình gọi cho em sớm hơn, để omega của tôi không phải một mình chạy đến tìm, mang theo cơn sốt đầu tiên của tuổi trưởng thành, rồi chạy mãi chẳng thể đến nơi.
"Trên đời làm gì nhiều người xấu đến thế, anh là tệ nhất rồi."
"Rất nhiều đấy, thích nhất là lừa mấy đứa ngố ngố như em."
Kẻ xấu trên đời này chẳng thiếu, em không chịu nghe tôi, giờ em nằm đây, nhỏ bé và yếu đuối, còn tôi thì mong có thể rút cả máu thịt của mình ra, trả cho em sự sống mà tôi vô tình đánh cắp.
Lòng tốt của em giết chết em rồi.