chỉ là con đường ngắn mỗi ngày đều đi qua.
chỉ là trang vở trắng mỗi ngày phải lướt qua.
chỉ là cơn cảm nắng, rồi em sẽ vượt qua.
vệt đỏ cam đậu trên áo trắng tinh khôi, đánh dấu cho thời niên thiếu vô lo vô nghĩ. tập vở trắng cùng vô số tài liệu học rơi tứ tung khổ bàn gỗ bong tróc qua thời gian, tiếng kẽo kẹt phát lên mỗi khi tôi tựa lưng vào bàn sau vì mỏi.
nắng tháng năm hậm hực phát hờn. tôi ghét nó nhưng cũng thật nhớ nó. thứ nắng làm da tôi nhễ nhại ngàn giọt mồ hôi dính chặt thân áo. quạt trần chạy tong tênh trên đầu cũng chẳng dịu đi sức nóng của mái trường mà tôi ngồi bốn năm trôi, thoáng đã phải chia xa để ngồi dưới một mái trường xa lạ rồi cũng thành thân thuộc. cành phượng rung rinh xen qua những kẽ lá xanh rờn, chúng tán dóc với gió rồi lại rọi qua cửa sổ trầy sờn bởi tháng năm. vài tia nắng ghé trước sân, ngang nhiên rọi vào lớp tôi, mực xanh mực đỏ chói trên nền vàng óng ả.
những ngày tháng đó đã đi qua. tôi hứa sẽ chẳng ngoảnh lại một lần. thứ cảm giác đó chực chờ xẹt qua trí óc một mai lại quên rồi một mai lại nhớ.
mắt nâu sồi khẽ khàng tua lại cuộn phim chầm chậm, tôi lại nhớ đến anh. người con trai tôi chẳng thể quên cũng chẳng thể chạm ; "chỉ những người có khả năng tiếp thu ánh sáng chung quanh, thì mới có thể tỏa ra ánh sáng của riêng mình."
myung jaehyun là người tỏa ra ánh sáng còn han dongmin là người theo đuổi ánh sáng ấy. thứ óng ánh luôn vuột khỏi tay tôi, hay đúng hơn là chưa từng thuộc về tôi.