chitbong

Tôi, một buổi sáng 27 tuổi, vừa thức giấc trên giường nghe Karen Carpenter hát: “Có lẽ đây là ý Chúa, muốn ta độc thân thêm mười năm nữa.”

chitbong

Mọi chuyện thật ngu dốt.
          
          Đây, ở nơi giữa nền văn minh này. Một cô ả đang dần trở nên chai sạn và quen thuộc với sự thoải mái và an toàn bao bọc quanh mình. Những đồng tiền dễ đoán. Những bữa ăn sang trọng. Những thằng nhóc xốc nổi. Những bóng ma quen thuộc.
          
          Nhưng trên hết, sự vô nghĩa.
          
          Yêu quái? Những ả đó lão luyện trong việc vơ vét mọi thứ về cho riêng mình. Nhân danh danh dự, nhân danh đàn con, nhân danh niềm kiêu hãnh. Có rất nhiều bản tình ca một tên lãng tử có thể hát – dù gã không thực sự yêu ai.
          
          Cô thấy con lợn trên đồng cỏ ngắm nhìn hoàng hôn. Và cô tự hỏi: bao nhiêu triệu, tỷ đồng loại của mi đã, đang và sẽ chết một cách đau đớn? Chỉ để một ả có thể ăn diện, tạo dáng với dĩa thức ăn trong lúc ngồi đối diện với tên bạn trai ngu ngốc. 
          
          “Có lẽ đó là trật tự thế giới,” người bố tội nghiệp nói với cô.
          
          Trong tâm tưởng, cô đáp lại. “Nhưng ông cũng là một con lợn. Và tôi, đã luôn là một kẻ ngoài vòng pháp luật. Trụ cột của linh hồn tôi là sự chống lại thể chế và trật tự.”
          
          Tất cả những gì cô biết chỉ là: một kẻ tàn nhẫn hoặc bàng quan trước nỗi đau của những sinh vật sống này, hoàn toàn có thể tàn nhẫn và bàng quan trước những nỗi đau của cô, một ngày. Thật là một điều dễ hiểu biết mấy, như cánh chim chao liệng với sự nhận thức rằng một ngày nào đó, nó sẽ rơi khỏi bầu trời tự do.
          
          Lòng trắc ẩn và lương tâm đến với cô dễ dàng. Nhưng không dễ dàng với nhân loại. Hầu hết chỉ muốn vơ vét đầy miệng, sống trong khoái lạc để quên đi vài vết thương chưa lành, và từ chối kiếm tìm ý nghĩa ngoài cái tôi. “Ý thức là một thứ xa xỉ,” có gã từng nói. Sự ngu dốt và nhẫn tâm này khi nào mới kết thúc? Khi nào thế giới mới được cứu?
          
          Cô thường không dám nhìn. Đời cô, quanh quẩn trong những đấu tranh giống loài này, đã đủ nỗi khổ. Cô sẽ sụp đổ nếu nhìn quá sâu vào đêm đen. Nhưng ý nghĩa đang ở đây rồi.
          
          Đây là cuộc thánh chiến. Đây là cuộc thập tự chinh của cô.

chitbong

Mọi lời dối trá và ru ngủ chúng thì thầm vào tai tôi. Đi làm đẹp. Cầm một cốc trà. Chụp những bức ảnh. Sống cuộc đời thường nhật đi. Lập gia đình. Vào vòng xoáy. Bằng lòng làm một bánh răng trong cỗ máy này. Tôi không tin vào nó. Tôi tin vào tự do. Tôi tin vào tri thức – thứ đã khiến chúng ta bị trục xuất khỏi thiên đàng.
          
          Tại sao chúng ta lại chấp nhận điều này? Tại sao cô gái gầy nhẳng mặc đồng phục lại đứng hút thuốc một mình bên cạnh chiếc máy bán nước, trong lúc nhìn ra con phố biệt lập, hiu hắt và tối tăm lúc nửa đêm – và chính xác một năm sau đó, lại ăn mặc tàn tệ và tiếp tục ngồi hút thuốc dưới mái vòm trong một đêm đông lạnh giá? Bơi giữa những con rắn độc. Bị xiềng xích dưới kỳ vọng và sự bất lực của loài người.
          
          Tâm trí là thứ vũ khí hùng mạnh gấp nhiều lần nắm đấm, và gấp nhiều lần bầu ngực. Tôi muốn sự thật. Tôi muốn được trả tự do. Trong năm tháng qua tôi đã tiến hoá, thích nghi, trở thành một con người thêm phần hoà nhập với xã hội. Tôi bỏ thêm thời gian để nghĩ xem họ nghĩ gì về mình. Tôi học cách nói cười với những kẻ mình không màng đến hoặc căm ghét tới tận xương tuỷ. Tôi học nghệ thuật dối trá. Tôi học cách “hội nhập”. 
          
          Dường như tôi đã quên đi sự trần trụi và con thú bên trong mình.

chitbong

Em còn bao nhiêu mùa hè nữa?
          Em không còn sợ sự già nua, chảy nhão và dung nhan tàn phai.
          Em sợ cái chết và thời gian.
          Sau tuổi hai lăm
          Sự bất tử đã rời bỏ em.
          
          Tháng ngày của em đang đếm ngược.
          Tháng ngày của em đang phí hoài vô nghĩa.
          Lòng tham như những giếng dầu.
          Thế giới đi qua
          Nhưng em vẫn còn nhớ.
          Em sẽ nhớ khi tất cả kết thúc.
          
          Khoảnh khắc này là mãi mãi.
          Cô bé ấy mãi mãi sáu tuổi.
          Mười hai.
          Hai mươi.
          Luôn luôn có một cô bé nào đó
          Lang thang trên những con phố của Hà Nội.
          Bất tử với thời gian.