Có những đứa trẻ lớn lên trong tình yêu của người lớn, sự chiều chuộng của gia đình nhưng cũng mắc kẹt trong sai lầm của họ.
Đứa trẻ ấy trưởng thành, xinh đẹp, tài giỏi và kiêu ngạo đến khó gần, nó coi sự tan vỡ của gia đình là sự giải thoát và nó tin đích đến của mỗi mối nhân duyên đều là sự đơn độc.
Nó đã tin, nó sống trong sự đơn độc ấy quá lâu, thu mình trong hàng dài những yêu cầu nó tự đặt ra để duy trì vị thế nó cho là trên đỉnh. Nó ép mình bận rộn, chạy theo hàng dài những con số vô cảm, những bản báo cáo lạnh lùng, những sự kiện đến rồi đi chẳng để lại gì. Trống rỗng.
Nó làm tất cả chỉ để giấu đi ánh mắt thèm khát trước tình yêu, trước đôi lứa. Nó biết tình yêu có vị ngọt, nó thèm cái vị ngọt đó hơn cả mọi thứ trên đời.
Nhưng khi viên kẹo ấy chạm đến nó, nó lại chẳng biết làm thế nào để viên kẹo ngừng tan để vị ngọt còn mãi. Nó mắc kẹt trong sợ hãi, hàm răng nó run rẩy, nghiến chặt, viên kẹo vỡ mất rồi.
Nó lại ăn, lại sợ hãi rồi lại cắn. Hết viên này đến viên khác nhưng mãi nó chẳng học được cách giữ vị ngọt nó khát khao.
Nó bắt đầu viết, viết hết những gì nó có. Nó nhớ về vị ngọt năm đó, cái đau khi hàm răng run rẩy nghiến nhầm cả lưỡi. Nó nhìn lại hết mọi thứ, nó viết lại cái kết mới cho những viên kẹo đã vỡ tan.
Chẳng biết đến bao giờ, nhưng nó tin rồi nó sẽ lại ăn kẹo, sẽ chẳng còn là con nhỏ suốt ngày loanh quanh với cốc americano đắng ngắt hay coldbrew loãng vị.
Nhưng mà, gần đây nó nếm ra americano nó pha vội mỗi sáng có vị ngọt, trong những mẻ coldbrew học từ công thức mẹ người đó cho, nó không còn nếm ra vị đắng nữa.
Nó nghĩ, nó sẽ ổn thôi. Dù chưa có viên kẹo nào ra khỏi vỏ, nó đã học được cách tìm ra vị ngọt trong những gì nó đã có.
Giờ này nhảm lên chỉ có tác dụng phụ của đại học thoi, nên là học đại đi :)))