Chồng nhặt
Oneshot: Anh thương em
“Đau.”
Sunghoon nhăn mặt khi Heeseung siết nhẹ lớp băng quanh cánh tay cậu.
“Đau thì nói sớm hơn,” Heeseung cau mày. “Em cứ cắn răng chịu làm gì.”
“Em nói rồi đó thôi…” Sunghoon lầm bầm, giọng nhỏ lại.
Trong căn phòng y tế của căn cứ, ánh đèn trắng hắt xuống lạnh lẽo. Mùi cồn sát trùng thoang thoảng, trộn lẫn với mùi bụi và kim loại quen thuộc.
Heeseung buộc nút băng lại, động tác gọn gàng nhưng không giấu được sự bực bội.
“Anh đã nói bao nhiêu lần rồi hả, Sunghoon? Nhiệm vụ là nhiệm vụ, nhưng em không cần phải lao lên trước như thế.”
Sunghoon cúi đầu, nhìn xuống tay mình. “Nếu em không làm vậy thì người khác bị thương.”
“Và bây giờ thì đến lượt em.” Giọng Heeseung trầm xuống. “Em nghĩ anh không đau à?”
“…Đây là tổn thương ít nhất rồi,” cậu nói, cố tỏ ra bình thản. “Em còn về được, còn đi được, còn”
“Sunghoon.”
Heeseung cắt ngang. Anh đặt cuộn băng xuống bàn, anh mắt anh mềm ra ngay khi thấy vẻ ấm ức nọ.
“Em nghĩ anh trách em vì nhiệm vụ thất bại à?” Heeseung hỏi khẽ.
Sunghoon lắc đầu rất nhẹ.
“Anh trách em vì em không cẩn thận với chính mình.”
“Em chỉ không muốn anh phải lo.”
Heeseung khẽ thở dài. Anh đưa tay lên, ngón cái chạm nhẹ vào khóe mắt Sunghoon nơi nước mắt còn chưa kịp rơi.
“Em làm vậy thì anh lại càng lo hơn.”
Sunghoon cắn môi, cuối cùng cũng không giữ được nữa. “Anh lúc nào cũng mắng em.”
“Anh mắng vì anh sợ,” Heeseung đáp ngay.
Anh đưa mặt lại gần, rất chậm, rất nhẹ đặt một nụ hôn đặt lên mí mắt còn run run của Sunghoon.
“Ngoan,” anh thì thầm.
“Anh thương em.”
“Anh xót.”
Heeseung vòng tay ôm lấy cậu, cẩn thận tránh vết thương. Anh để cậu ở đó, cho đến khi hơi thở dần đều lại.
“Lần sau,” Heeseung nói rất khẽ, “làm ơn… quay về với anh nguyên vẹn hơn một chút.”
Sunghoon gật đầu, giọng nghẹn lại
“…Em sẽ cố. Vì anh.”
Ít nhất, có một người luôn thương cậu theo cách dịu dàng nhất.
Spoiler : Chồng nhặt âm dương nha (ര̀ᴗര́)و ̑̑