demcuu
"Này, em đang bệnh sao?"
Huấn đặt tách trà xuống, đôi mắt trong veo không chút gợn sóng nhìn anh: "Liên quan gì đến anh không, anh trai leo tường?"
"Có chứ, liên quan mật thiết luôn ấy chứ!" Hi Thừa cười lém lỉnh, đôi mắt sáng rực dù gương mặt dính đầy bụi đất. "Vì anh cũng đang mắc bệnh tương tự em này, chỉ là của anh không nặng bằng thôi."
Thành Huấn nhướng mày, có chút buồn cười trước sự tự tin thái quá này: "Anh cũng bị tim bẩm sinh à?"
"À không," Hi Thừa lắc đầu cái rụp, tiến sát lại gần hơn một chút, hạ thấp giọng đầy bí hiểm: "Bệnh của em là do tim yếu, còn bệnh của anh là do tim đập quá nhanh... nhất là từ lúc ngã xuống đây rồi nhìn thấy em. Hình như anh nghĩ là anh đang rơi vào lưới tình ."
Đúng là mặt dày , Thành Huấn lại thở dài "đẹp trai vậy mà lại không bình thường , tiếc thật ."
"Em khen anh đẹp trai à ?"Hi Thừa mỉm cười, cái miệng rộng ngoác ra lộ cả hàm răng trắng bóc, hoàn toàn tương phản với khuôn mặt đang dính đầy lọ nghẹ và bụi đất. Anh không thèm để ý đến vế sau "không bình thường" của Huấn, chỉ bám lấy hai chữ "đẹp trai" như bám được cọc cứu sinh.
Thành Huấn cạn lời, em chậm rãi dùng chiếc thìa nhỏ khuấy khuấy tách trà, cố gắng duy trì sự thanh thản cuối cùng của mình. "Anh tự tin quá nhỉ? Bình thường người ta rơi từ tường xuống sẽ lo gãy chân, còn anh thì lo thả thính à?"
"Chân gãy thì bó bột, chứ bỏ lỡ em là anh bó tay đấy!" Hi Thừa chống cằm lên cạnh bàn đá, mặt đối mặt với Huấn ở khoảng cách gần đến mức em có thể nhìn thấy cả những đốm nắng đang nhảy múa trong đồng tử của anh.
"Mà này , em vừa lo cho anh đấy à ?"
"Không , tại em tốt bụng quá nên đến cả người leo vào tường nhà mình em cũng sợ , sợ anh đòi tiền viện phí ." Thành Huấn mỉm cười , ý cười chưa chắc đã là cười chỉ thấy toàn mỉa mai .
(Heehoon) Nhành hoa nở
demcuu
Có thể các bạn không cần biết nhưng tôi muốn : bệnh tương tự em nhưng không nặng bằng , tương tự không nặng là tương tư .
Nguyên văn nguyên ý : Anh đang tương tư em .
Chưa yêu đâu , mới lần đầu gặp thôi
•
Reply
demcuu
Hi Thừa nghe xong không những không tự ái, ngược lại còn cười hì hì, vươn tay phủi chút bụi còn sót lại trên tay áo mình dù hành động đó chỉ làm vết bẩn lan rộng ra hơn. Anh lẩm bẩm:
"Trời ạ, em tốt bụng đến mức làm anh muốn bệnh nặng thêm chút nữa rồi đấy. Viện phí thì anh không cần, hay là em cho anh đăng ký một suất uống trà hoa cúc dài hạn ở đây đi?"
•
Reply