divergence__

side v. 
          	
          	“đừng lẳng lặng tự gánh vác tất cả mọi thứ nữa. anh luôn có thể trông cậy vào em mà. anh không chỉ có một mình.” 
          	
          	side z. 
          	
          	“đi thôi. nhưng điều em làm được, hãy để chúng biến thành niềm tự hào, chứ không phải thứ xiềng xích giữ chân em lại.”
          	

divergence__

side v. 
          
          “đừng lẳng lặng tự gánh vác tất cả mọi thứ nữa. anh luôn có thể trông cậy vào em mà. anh không chỉ có một mình.” 
          
          side z. 
          
          “đi thôi. nhưng điều em làm được, hãy để chúng biến thành niềm tự hào, chứ không phải thứ xiềng xích giữ chân em lại.”
          

divergence__

dạo này tự dưng per se nổi lại dữ :))))))) 
          
          anyone wants to hear me yap about every single teeney tiny microscopic idea behind every single detail in this fic?
          
          :)))) thề viết bộ này mệt não dã man, i did kind of torture myself writing this but i love it

Dangoisalive

yes, i would love to hear about it.
            
            cả hành trình dài đằng đẵng của wangho, đặc biệt năm 2017 là một cái dằm đâm sâu vào tìm mình, là vết thương chưa bao giờ lành ấy. lúc đọc per se, mình khóc suốt từ đầu chuyện tới cuối chuyện luôn, cảm thán sao nó vừa đau thương vừa đẹp đẽ vậy.
            yếu đuối với tình yêu đẹp, bền, tôn trọng và yêu thương lẫn nhau lại gặp trúng fakenut =)))) cũng là một cái duyên ha, chắc ông trời muốn mình luỵ hwh, luỵ lsh, luỵ fakenut dài dài
Reply

divergence__

reason i could not do the same for another couple is because it takes too much time to break their character down and piece it back together cohesively =) also not that everyone has a long-lasting and eventful career like hwh or lsh to craft a nice enough idea around it
Reply

divergence__

we weren’t here anymore. 
          
          wind keeps blowing. wave keeps crashing. time keeps ticking. things change. or changed. and maybe they did it on their owns, or were forced to change. 
          
          and we weren’t the way we were anymore. 
          
          but for once have i ever cherished what we had together better than a mere slowly fading piece of memory? maybe. i’m not sure. no one knows what kind of lost they love until they mourn for it. 
          
          i have wished for us to cross path again. is that a kind of mourning? that in my wishful thinking we could redo this again? we could, for better or for worse, embark on this journey knowing that the time capsule of this adventure is enlarged for once? 
          
          maybe that is mourning. and i have loved enough to mourn for what seemed to short to be this beautiful.

divergence__

mượn một câu văn cũ mình rất thích;
          
          “he thought that if they could be happy in what little time they have left, it would make up for the lifetime of heartbreak after.”
          
          “anh nghĩ rằng những hạnh phúc còn lại của khoảng thời gian ngắn ngủi hiện tại, sẽ là đủ để bù đắp cho những đớn đau mãi mãi của tương lai.”
          
          có lẽ mai sau sẽ là chia xa, nhưng trong phút giây này, em mong anh sẽ là người hạnh phúc nhất. 
          
          that legacy belongs to you.