cũng lâu rồi chưa châm một điếu, kể từ lúc trở về việt nam, về với gia đình nên cảm giác ít gánh nặng hơn, cũng nhẹ nhõm hơn.
ngày cwj rời đi, mình đã hút gần hết 1 bao trong khu vực hút thuốc của kí túc, trong nước mắt.
những người bạn hàn cũng tới và đi khu đó, lần đầu người lạ thấy mình khóc mà mình không còn bận tâm che giấu.
hôm nay lmh rời đi, mình lại thèm thuốc. vì cái cảm giác bất lực và ớn lạnh tới kẽ tóc đều ủa về, dù phản ứng của mọi người đã khác so với năm ngoái.
lmh đã kiên cường, cwj cũng thế.
mong rằng z, g, ofk đều sẽ mạnh khoẻ.