Nhớ có một hôm, Delight cực kì vui vẻ, còn ngâm nga hát, Viper mới mỉm cười hỏi "Sao hôm nay em ngủ ít thế?". Đột nhiên mình mới giật mình, bình thường trong bts em đều ngủ rất nhiều vì tối em hay khó ngủ, sơ hở là ngủ, nhưng hôm nào em ngủ đủ em đều rất vui, rất ồn ào, Viper cũng vui cùng. Em còn dễ ngã, từ khi đi cạnh em Viper đều có thói quen đưa tay ra đỡ, dù em còn chưa ngã đã đỡ. Chân em thường xuyên băng bó vì vấp cái này trượt cái kia, nên Viper luôn hay ngó xem chỗ em đang đứng có gì. Em còn hay đau lưng tê tay, Viper hay đỡ lưng cho em, vỗ lưng cho em, ra hiệu như thể chỉ còn cần ráng một chút nữa thôi là có thể nghỉ ngơi rồi.
Vì sao Viper phải rời đi, mình không biết.
Mình chỉ biết Delight sẽ xa một người rất thương em, em có buồn không thì mình không biết, nhưng mình buồn. Mình biết chuyện gì cũng có thể dở dang, nhưng mình vẫn tiếc. Mình không biết Viper sẽ giữ những thói quen này khi ở đội mới không, và khi lỡ đưa cánh tay ra đỡ không khí, liệu cậu ấy có tự nhủ trong lòng:
"Mình nhớ Hwanjungie rồi."