donutigud

Mình suy nghĩ mất vài ngày
          	Mình vẫn sẽ để lại fic ở đây coi như là lưu giữ kỉ niệm đẹp với mn nhé, cảm ơn mn rất nhiều vì đã ủng hộ mình cũng như fic
          	Ôm mỗi người nhiều cái, sớm qua được cơn bão này nhé

donutigud

Mình suy nghĩ mất vài ngày
          Mình vẫn sẽ để lại fic ở đây coi như là lưu giữ kỉ niệm đẹp với mn nhé, cảm ơn mn rất nhiều vì đã ủng hộ mình cũng như fic
          Ôm mỗi người nhiều cái, sớm qua được cơn bão này nhé

donutigud

Phong Hào nhìn chàng trai với mái tóc đỏ rực đang được một lũ trẻ con đủ độ tuổi từ 3 đến 7 bu xung quanh. Đứa nào đứa nấy cũng cười đùa rồi bám lấy chân anh như được gặp người nổi tiếng.
          
          Trông khác gì người mẹ hiền với đàn con thơ không?
          
          Hoàng Kim Long của cậu là một người rất yêu trẻ con. Bởi thế nên chiều hôm nào, anh cũng bế Chi Pu xuống dưới sân sinh hoạt của khu chung cư để chơi với lũ trẻ con. Với cái cớ là dắt mèo đi dạo (Hào Phong Trần cũng đang hoài nghi xem Pu rốt cuộc là mèo hay chó), anh thành công kết thân được với tụi trẻ bởi chúng nó cũng thích động vật.
          
          “Trà ơi~”
          
          Kim Long quỳ xuống để ngang tầm với chiều cao của lũ trẻ, nhét vào tay con bé viên kẹo đường bọc giấy gói lấp lánh. Giọng nói ngọt ngào chẳng khác gì viên kẹo kia, anh nở nụ cười hiền, nhẹ nhàng xoa lên mái tóc mềm của nó.
          
          “Em nữa, em cũng muốn được kẹo!”
          
          Mấy đứa trẻ con còn lại ghen tị, đứa đu lên cổ, đứa nắm lấy tay, có đứa thì ngoan hơn, chỉ chìa tay ra đợi được cho kẹo. 
          
          Lũ trẻ con trong khu cũng thích Long lắm. Bởi anh hay cho chúng nó kẹo, mà còn được vuốt con mèo cảnh xinh xinh mà anh nuôi nữa. Riết rồi chúng nó cũng coi Kim Long như người thân ruột thịt, đứa nào đứa nấy cũng muốn được anh chiều.
          
          Long cũng kiên nhẫn dỗ dành từng đứa một, móc trong túi ra một đống viên kẹo đường đủ màu. Nhìn lũ trẻ vui vẻ cầm quà trên tay mà đôi mắt anh như lấp lánh, trông có vẻ hạnh phúc lắm.

ilmoliuo

@ donutigud  để tui cưới hkl choooo
Reply

donutigud

“Trời ơi, nhìn Long còn giống mẹ ruột của lũ trẻ hơn cả chị nữa.”
            
            Một trong bốn bà mẹ đứng ngay cạnh ghế đá mà Hào đang ngồi lên tiếng. Được cái từ lúc Lou có thói quen xuống dưới sân chơi với lũ trẻ con, các bậc phụ huynh lại rảnh rang hẳn vì không cần phải trông lũ trẻ con, có thể thành thời gian này để tám đủ mọi loại chuyện từ trên rừng xuống dưới bể.
            
            Và tất nhiên, cuộc vui không thể nào thiếu Hào Phong Trần được. 
            
            “Tính ra mấy chị làm mẹ cũng nhàn he.”
            
            “Chứ gì nữa, phải trông nhóc nhà chị, nghịch lắm. Có Long chơi cùng đỡ lo hẳn ra.”
            
            “Thế mà chưa lập gia đình nhỉ? Trông ra dáng làm cha làm mẹ lắm rồi đấy.”
            
            “Chị thấy Long với Hào hợp đôi ghê. Cả hai đều là Beta cả đúng chứ? Cũng gần 30 cả rồi đó, nếu chưa có ai rước thì về chung nhà cũng được chứ sao?”
            
            “Không được đâu chị ơi.”
            
            Hào bĩu môi nhìn gã đàn ông tóc đỏ đang xoa đầu từng đứa con nít một.
            
            “Anh ấy không muốn đâu.”
            
Reply

donutigud

Dm t thèm linhbach vaiz ai đó tích phước đẻ hàng cho t ăn đi  bè lá đến mức tag đc hẳn 5 fic

donutigud

Thuc ra t them sec- 
Reply

donutigud

Ý là đấy còn tính cả 3p linhbachcong đấy:))) t muốn ăn linhbach thôi ýyyyy
Reply

donutigud

Thèm hàng linhbach mà hhuuhhuu, vẫn đang đợi mn đẻ hàng linhbach thật nhiều để cái tag đỡ trống tí chứ vô tag linhbach có 1 hàng duy nhất ...^^

donutigud

Đúng rùi á=)))
Reply

bachrangtho

@ donutigud  linhbach là buittruonglinh với mason á hả bồ
Reply