Phong Hào nhìn chàng trai với mái tóc đỏ rực đang được một lũ trẻ con đủ độ tuổi từ 3 đến 7 bu xung quanh. Đứa nào đứa nấy cũng cười đùa rồi bám lấy chân anh như được gặp người nổi tiếng.
Trông khác gì người mẹ hiền với đàn con thơ không?
Hoàng Kim Long của cậu là một người rất yêu trẻ con. Bởi thế nên chiều hôm nào, anh cũng bế Chi Pu xuống dưới sân sinh hoạt của khu chung cư để chơi với lũ trẻ con. Với cái cớ là dắt mèo đi dạo (Hào Phong Trần cũng đang hoài nghi xem Pu rốt cuộc là mèo hay chó), anh thành công kết thân được với tụi trẻ bởi chúng nó cũng thích động vật.
“Trà ơi~”
Kim Long quỳ xuống để ngang tầm với chiều cao của lũ trẻ, nhét vào tay con bé viên kẹo đường bọc giấy gói lấp lánh. Giọng nói ngọt ngào chẳng khác gì viên kẹo kia, anh nở nụ cười hiền, nhẹ nhàng xoa lên mái tóc mềm của nó.
“Em nữa, em cũng muốn được kẹo!”
Mấy đứa trẻ con còn lại ghen tị, đứa đu lên cổ, đứa nắm lấy tay, có đứa thì ngoan hơn, chỉ chìa tay ra đợi được cho kẹo.
Lũ trẻ con trong khu cũng thích Long lắm. Bởi anh hay cho chúng nó kẹo, mà còn được vuốt con mèo cảnh xinh xinh mà anh nuôi nữa. Riết rồi chúng nó cũng coi Kim Long như người thân ruột thịt, đứa nào đứa nấy cũng muốn được anh chiều.
Long cũng kiên nhẫn dỗ dành từng đứa một, móc trong túi ra một đống viên kẹo đường đủ màu. Nhìn lũ trẻ vui vẻ cầm quà trên tay mà đôi mắt anh như lấp lánh, trông có vẻ hạnh phúc lắm.