donutigud
Link to CommentCode of ConductWattpad Safety Portal
Vào thấy noti vote của độc giả mà sốc =))))
donutigud
Muốn buông thế, chả muốn ôn thi nữa, thèm đọc gay
donutigud
Phong Hào nhìn chàng trai với mái tóc đỏ rực đang được một lũ trẻ con đủ độ tuổi từ 3 đến 7 bu xung quanh. Đứa nào đứa nấy cũng cười đùa rồi bám lấy chân anh như được gặp người nổi tiếng.
Trông khác gì người mẹ hiền với đàn con thơ không?
Hoàng Kim Long của cậu là một người rất yêu trẻ con. Bởi thế nên chiều hôm nào, anh cũng bế Chi Pu xuống dưới sân sinh hoạt của khu chung cư để chơi với lũ trẻ con. Với cái cớ là dắt mèo đi dạo (Hào Phong Trần cũng đang hoài nghi xem Pu rốt cuộc là mèo hay chó), anh thành công kết thân được với tụi trẻ bởi chúng nó cũng thích động vật.
“Trà ơi~”
Kim Long quỳ xuống để ngang tầm với chiều cao của lũ trẻ, nhét vào tay con bé viên kẹo đường bọc giấy gói lấp lánh. Giọng nói ngọt ngào chẳng khác gì viên kẹo kia, anh nở nụ cười hiền, nhẹ nhàng xoa lên mái tóc mềm của nó.
“Em nữa, em cũng muốn được kẹo!”
Mấy đứa trẻ con còn lại ghen tị, đứa đu lên cổ, đứa nắm lấy tay, có đứa thì ngoan hơn, chỉ chìa tay ra đợi được cho kẹo.
Lũ trẻ con trong khu cũng thích Long lắm. Bởi anh hay cho chúng nó kẹo, mà còn được vuốt con mèo cảnh xinh xinh mà anh nuôi nữa. Riết rồi chúng nó cũng coi Kim Long như người thân ruột thịt, đứa nào đứa nấy cũng muốn được anh chiều.
Long cũng kiên nhẫn dỗ dành từng đứa một, móc trong túi ra một đống viên kẹo đường đủ màu. Nhìn lũ trẻ vui vẻ cầm quà trên tay mà đôi mắt anh như lấp lánh, trông có vẻ hạnh phúc lắm.
donutigud
“Trời ơi, nhìn Long còn giống mẹ ruột của lũ trẻ hơn cả chị nữa.”
Một trong bốn bà mẹ đứng ngay cạnh ghế đá mà Hào đang ngồi lên tiếng. Được cái từ lúc Lou có thói quen xuống dưới sân chơi với lũ trẻ con, các bậc phụ huynh lại rảnh rang hẳn vì không cần phải trông lũ trẻ con, có thể thành thời gian này để tám đủ mọi loại chuyện từ trên rừng xuống dưới bể.
Và tất nhiên, cuộc vui không thể nào thiếu Hào Phong Trần được.
“Tính ra mấy chị làm mẹ cũng nhàn he.”
“Chứ gì nữa, phải trông nhóc nhà chị, nghịch lắm. Có Long chơi cùng đỡ lo hẳn ra.”
“Thế mà chưa lập gia đình nhỉ? Trông ra dáng làm cha làm mẹ lắm rồi đấy.”
“Chị thấy Long với Hào hợp đôi ghê. Cả hai đều là Beta cả đúng chứ? Cũng gần 30 cả rồi đó, nếu chưa có ai rước thì về chung nhà cũng được chứ sao?”
“Không được đâu chị ơi.”
Hào bĩu môi nhìn gã đàn ông tóc đỏ đang xoa đầu từng đứa con nít một.
“Anh ấy không muốn đâu.”
•
Reply
donutigud
Dm t thèm linhbach vaiz ai đó tích phước đẻ hàng cho t ăn đi bè lá đến mức tag đc hẳn 5 fic
donutigud
ngại he, giờ t lọt thêm cả hố hoanghuy nữa chứ=)))
donutigud
Thèm hàng linhbach mà hhuuhhuu, vẫn đang đợi mn đẻ hàng linhbach thật nhiều để cái tag đỡ trống tí chứ vô tag linhbach có 1 hàng duy nhất ...^^
donutigud
Thôi chắc hẹn mờ nờ hôm nào rảnh để tớ tạo truyện riêng chỉ để đăng drafts thôi nhó
donutigud
Tính đăng draft mà thế quái nào dài quá nó ko cho đăng, dù đã cắt đôi rồi :"))) cắt nhiều sợ vụn thế
donutigud
Bận học bù đầu đến mức quên luôn sự hiện diện cùa app cam cùng lời hứa sẽ đăng drafts @@
donutigud
Bên trong căn phòng xưng tội chật hẹp, chỉ có vài ánh sáng lờ mờ từ ngọn nến đang cháy dở hắt lên trên vách gỗ nâu sờn cũ kĩ.
Kim Long ngồi yên tại đó, nắm chặt lấy cây thánh giá trong tay. Anh cố gắng giữ hơi thở ổn định khi nghe từng tiếng bước chân vang lên rõ dần, lòng thầm cầu nguyện mọi chuyện sẽ không vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Nhưng ngay khi cánh cửa gỗ bên cạnh được mở ra, Kim Long đã biết số phận của mình không thể nào trốn thoát được.
“Cha xứ nhớ em không?”
Gã đàn ông chẳng thèm ngồi xuống phía bên kia tấm màn như mọi con chiên ngoan đạo khác, hắn vào thẳng ngăn của cha xứ, đứng trước mặt người đang run rẩy không ngừng. Vách ngăn chật hẹp làm khoảng cách của hắn với anh chỉ đâu đó vỏn vẻn vài xăng. Kim Long khó chịu nhắm mắt, cố tình làm lơ đi câu chào mang đầy ý xấc xược, và tất nhiên, điều đó càng làm hắn ta thích thú hơn.
Anh Quân áp sát lấy người cha xứ lên chiếc tường gỗ, ngón tay thô ráp đầy vết chai sần nâng cằm anh lên, phả nhẹ hơi thở nóng ẩm lên vành tai làm Long không khỏi rùng mình. Mùi khói thuốc còn ám trên chiếc vest hoà cùng mùi thuốc súng khiến hàng mày anh khẽ cau lại.
“Cha im lặng như này, em biết phải làm sao…”
Nhìn cặp môi hồng hồng của anh làm hắn ta không sao nhịn được. Ngón tay bất kính chạm lên bờ thịt mọng nước. Và bị Long hất ra.
“Phạm Anh Quân, xin cậu hãy tự trọng.”
Kik_Maoi
em yêu mom lắm, đọc văn cổ viết đọc tới đâu đã tới đó huhu Nay hkl để lại tóc chaxu làm cũng nhớ plot qtr xong lên watt đc feed hàng xịn xò wa hạnh phúc xỉu lun mất T.TTTTTT
•
Reply