nhà tôi ở cạnh bến ga tàu lửa, nằm cô độc giữa cánh đồng xanh bất tận.
hằng năm, tôi vẫn thường chứng kiến những cuộc chia ly vào mỗi độ chiều thu tháng 6. có những giọt lệ tủi hờn rơi xuống, thấm vào nền đất mẹ của tôi. trí nhớ tôi không biết từ khi nào đã được những chiếc ôm vội vàng hay những nụ hôn chìm trong màu nước mắt lấp đầy.
nhà tôi ở cạnh bến ga tàu lửa, đã dần chai sạn với âm vang và độ rung chấn của những con tàu.
má tôi vẫn thường nói: "con tàu đấy đã đồng hành cùng nhân dân trong suốt quãng đời của nó. từng ngày, nó vẫn chất chứa từng mảnh đời nhỏ bé, từng câu chuyện thầm kín của mỗi người, từng lời thương chưa kịp tỏ bày và những nỗi nhớ nhung tha thiết với quê nhà, những mảnh đời ấy giống như chiếc lá lìa cành..."
nhà tôi ở cạnh bến ga tàu lửa, con tàu ấy cứ chạy mãi trên khắp đất nước. tôi cũng đã quen dần với từng bước chân nặng nề mà dồn dập đuổi theo con tàu trong vô thức. má tôi chỉ lặng nhìn theo bóng đoàn tàu, ánh nhìn tôi vương lên chiếc lá sắp rụng, đột nhiên tôi hỏi má: "đoàn tàu ấy có chờ đợi ai không?"
rồi má chưa kịp hồi đáp câu hỏi của tôi mà đã xa đời, tôi mới dũng cảm đặt chân lên con tàu. nó bỏ lại tuổi thơ tôi để tiến vào nơi đại thành hoa lệ. thế là, nhà tôi không còn ở cạnh bến ga tàu lửa, đoàn tàu cũng không chờ hồn tôi, chỉ còn mỗi chiếc lá xác xơ