dtchauu180

nhà tôi ở cạnh bến ga tàu lửa, nằm cô độc giữa cánh đồng xanh bất tận.
          	hằng năm, tôi vẫn thường chứng kiến những cuộc chia ly vào mỗi độ chiều thu tháng 6. có những giọt lệ tủi hờn rơi xuống, thấm vào nền đất mẹ của tôi. trí nhớ tôi không biết từ khi nào đã được những chiếc ôm vội vàng hay những nụ hôn chìm trong màu nước mắt lấp đầy.
          	
          	nhà tôi ở cạnh bến ga tàu lửa, đã dần chai sạn với âm vang và độ rung chấn của những con tàu.
          	má tôi vẫn thường nói: "con tàu đấy đã đồng hành cùng nhân dân trong suốt quãng đời của nó. từng ngày, nó vẫn chất chứa từng mảnh đời nhỏ bé, từng câu chuyện thầm kín của mỗi người, từng lời thương chưa kịp tỏ bày và những nỗi nhớ nhung tha thiết với quê nhà, những mảnh đời ấy giống như chiếc lá lìa cành..."
          	
          	nhà tôi ở cạnh bến ga tàu lửa, con tàu ấy cứ chạy mãi trên khắp đất nước. tôi cũng đã quen dần với từng bước chân nặng nề mà dồn dập đuổi theo con tàu trong vô thức. má tôi chỉ lặng nhìn theo bóng đoàn tàu, ánh nhìn tôi vương lên chiếc lá sắp rụng, đột nhiên tôi hỏi má: "đoàn tàu ấy có chờ đợi ai không?"
          	
          	rồi má chưa kịp hồi đáp câu hỏi của tôi mà đã xa đời, tôi mới dũng cảm đặt chân lên con tàu. nó bỏ lại tuổi thơ tôi để tiến vào nơi đại thành hoa lệ. thế là, nhà tôi không còn ở cạnh bến ga tàu lửa, đoàn tàu cũng không chờ hồn tôi, chỉ còn mỗi chiếc lá xác xơ

dtchauu180

nhà tôi ở cạnh bến ga tàu lửa, nằm cô độc giữa cánh đồng xanh bất tận.
          hằng năm, tôi vẫn thường chứng kiến những cuộc chia ly vào mỗi độ chiều thu tháng 6. có những giọt lệ tủi hờn rơi xuống, thấm vào nền đất mẹ của tôi. trí nhớ tôi không biết từ khi nào đã được những chiếc ôm vội vàng hay những nụ hôn chìm trong màu nước mắt lấp đầy.
          
          nhà tôi ở cạnh bến ga tàu lửa, đã dần chai sạn với âm vang và độ rung chấn của những con tàu.
          má tôi vẫn thường nói: "con tàu đấy đã đồng hành cùng nhân dân trong suốt quãng đời của nó. từng ngày, nó vẫn chất chứa từng mảnh đời nhỏ bé, từng câu chuyện thầm kín của mỗi người, từng lời thương chưa kịp tỏ bày và những nỗi nhớ nhung tha thiết với quê nhà, những mảnh đời ấy giống như chiếc lá lìa cành..."
          
          nhà tôi ở cạnh bến ga tàu lửa, con tàu ấy cứ chạy mãi trên khắp đất nước. tôi cũng đã quen dần với từng bước chân nặng nề mà dồn dập đuổi theo con tàu trong vô thức. má tôi chỉ lặng nhìn theo bóng đoàn tàu, ánh nhìn tôi vương lên chiếc lá sắp rụng, đột nhiên tôi hỏi má: "đoàn tàu ấy có chờ đợi ai không?"
          
          rồi má chưa kịp hồi đáp câu hỏi của tôi mà đã xa đời, tôi mới dũng cảm đặt chân lên con tàu. nó bỏ lại tuổi thơ tôi để tiến vào nơi đại thành hoa lệ. thế là, nhà tôi không còn ở cạnh bến ga tàu lửa, đoàn tàu cũng không chờ hồn tôi, chỉ còn mỗi chiếc lá xác xơ

dtchauu180

người ơi, niềm tin và tâm hồn em đã nát tan cả rồi như áng phù dung trôi lạc giữa dòng đời.
          
          nào dám oán người bạc bẽo, lại càng chẳng nỡ trách người vô tình. sau cùng suy xét, âu cũng bởi em si tâm, chẳng chừa lại đường lui cho mình.
          
          dẫu từ đây ta chẳng còn đồng tâm, cũng chẳng còn chung một nhịp đập. thế nhưng từ mai về sau, người vẫn cứ hãy kiêu hãnh ngẩng cao đầu mà nói: 
          
          "rằng năm tháng ấy, đã từng có một kẻ lạ nguyện vì người tất cả, coi người như tâm can của họ, bảo vệ người như sinh mạng của bản thân."
          
          và dấu yêu hỡi,
          em mãi thương người, hơn hết thảy những gì thế gian có thể thấy được.

dtchauu180

người ơi, cớ sao kiếp chốn nhân thế thật ngắn ngủi!
          
          từng khoảnh khắc cứ đều để lại niềm vương vấn sâu tận nơi đáy lòng tôi rồi hóa tro tan vào thinh không, để lại trong tôi một mảnh hồn còn đang trống vắng bởi sự tuyệt tình ấy.
          
          năm tháng có nhau, tôi thực sự đã trao tất cả: tôi đã trao đi một trái tim đang đập mạnh vì dư âm đọng lại khi chạm vào da thịt người; một tấm chân tình được ấp ủ hằng ngày bởi hi vọng; một đôi mắt biết khóc, biết cười, biết giận; một đôi tay tuy chẳng mềm mại nhưng luôn vỗ về và xoa dịu niềm đau nơi người;...
          
          thế đấy,
          
          tôi chẳng chừa lại chút gì cho bản thân mình, vơ vét những gì còn sót lại trong tâm hồn dần mục rửa này đây
          
          tất cả chỉ để dành cho người.

dtchauu180

"em ơi em đất nước là máu xương của mình
          phải biết gắn bó san sẻ
          phải biết hoá thân cho dáng hình xứ sở
          làm nên đất nước muôn đời..."
          
          ...
          
          một đoạn ngắn trích từ bài thơ "đất nước" - được chấp bút bởi nhà thơ nguyễn khoa điềm mà mình vô cùng tâm đắc. bản thân mình rất cuồng văn chương nhưng lại không mấy ấn tượng với thể thơ tự do cho lắm, thế nhưng khi đọc được bài thơ này, trong lòng mình thấy bồn chồn quá. trước đây, mình đã nhiều lần hỏi chính mình : "sao mình yêu đất nước việt nam này đến thể nhỉ? rốt cuộc, đất nước trong mình là gì?"
          giờ thì mình đã cảm nhận được rồi.
          
           "đất nước" chẳng đơn giản là dáng hình chữ S hiện diện trên bản đồ. mà còn là những lời ru, câu hò dịu dàng xa xưa, những câu ca giao được truyền từ ngàn đời. là mùi khói bếp mỗi khi luộc bánh chưng vào những dịp tết, những món ngon đậm sắc việt, thấm trong hương lúa thơm lừng những chiều tháng sáu. đất nước được thêu dệt từ tình yêu thắm thiết của bao thế hệ xưa, tình yêu giữa người với người, tình yêu với giang sơn - nơi những dòng sông, mỗi ngọn núi đều in dấu bước chân của tiền nhân mở cõi. là mảnh đất kỳ quang với nhiều trang sử hào hùng được đánh đổi bởi đau thương và mất mát. là máu, là xương ông cha hòa với đất, khắc từng tấc quê hương. đất nước, là bờ cõi ngàn năm văn hiến, là mảnh đất thầm nhuần văn hóa nhân gian.