elluftmensch

thật sự là khóc xong vẫn đau mắt quá. cảm thấy rất rất rất tệ. 

elluftmensch

“có đôi khi anh nhìn em như thể đêm nay là đêm cuối cùng. khi đôi mắt em khép lại sau một ngày dài mỏi mệt, khi những vì tinh tú ngoài kia đã bắt đầu rực rỡ và lụi tàn, khi thế gian mong manh rồi vụn vỡ trước mắt; em bừng tỉnh giữa thinh lặng, hi vọng rằng anh vẫn đang trong vòng tay mình. 
          
          em vốn biết cuộc đời này chẳng là mãi mãi. anh, cũng như em, một ngày rồi chúng ta sẽ héo mòn. em biết thế, anh ơi. nhưng cớ sao em cứ mong rằng phút giây này là mãi mãi, rằng anh đừng vội rời xa em khi bình minh vừa thức giấc.” 

elluftmensch

mấy lúc không có gì để viết, không có cảm hứng thì viết angst cũng được; chỉ là đôi khi nỗi buồn của mình vẫn luôn không tên, như kiểu hố đen đang nuốt chửng lấy mình từng ngày, nên mọi thứ mình viết ra đôi khi vô hồn và trống rỗng. từ lâu rồi mình không muốn viết/không muốn phụ thuộc vào nó để tạo ra được một thứ gì đó. nhưng cũng từ lâu rồi, niềm vui đôi khi hơi xa xỉ. 

elluftmensch

chẳng biết từ lúc nào, mùa hạ trong mình đã mang theo nhiều ý nghĩa. từ cái ngày chia ly mình mãi mãi không muốn nhớ về, đến màu tóc xanh bạc hà của một nhân vật mình đang thích, rồi lại quay về với buổi lễ “tốt nghiệp” của nhóm nhạc mà mình đã không dõi theo từ lâu lắm rồi. cảm giác đó thật lạ. như chỉ vừa mới đây thôi, mình còn đang cặm cụi ngồi viết lên ‘vội vàng’, rồi lại nối đuôi nhau thêm vài chiếc oneshot khác. nhưng nhắm mắt một chút, trong thoáng chốc mình lại bắt gặp bản thân đứng giữa cái “lần cuối” ấy. dù đã bao lần tự nhủ rằng sẽ không sao, dù nhiều khi chuẩn bị trước cho giờ phút này, rốt cuộc thì mớ cảm xúc hỗn độn này vẫn sẽ vỡ oà như thế. 

elluftmensch

ôi, mùa hạ nóng như đổ lửa, mùa hạ gắt gỏng như đốt cháy cả da thịt; mùa hạ hằn lên trái tim một chút gì đó lưu luyến, vương vấn đến khôn cùng. đôi mắt biêng biếc ấy cứ hoài hoài dõi theo một hình bóng vẫn luôn vời vợi, vẫn luôn vượt ngoài tầm với. bởi vì người cứ đi, đi hoài. người mang theo một cơn đau mải miết, tự ôm lấy, tự vỗ về, tự chắp vá, để rồi khắp nơi trên cơ thể chỉ còn là vết nứt gãy của thời gian. để rồi những tổn thương kia chỉ có người hiểu thấu, để mùa hạ trôi đi, trôi mãi khỏi bàn tay đã từng hứa sẽ không rời.

elluftmensch

rồi cũng giống như bao vòng lặp khác, hình bóng người cứ thế vội vàng lướt qua đời tôi; trong một khoảnh khắc tôi đã ước gì mình mãi mãi là chàng thiếu niên thuở nào còn ngây ngốc, được ấp ôm trong sự vỗ về của thế gian dịu dàng. ngọn lửa trong tôi cứ cháy, cháy dần, cháy đến khi toàn bộ tâm can tôi đã kiệt quệ — cháy đến đau đớn và héo mòn thân xác tôi. nhưng dù chỉ là mớ tro tàn còn sót lại của một bình minh từng huy hoàng biết mấy, người ơi, trái tim tôi vẫn nói rằng tôi phải tiếp tục tiến bước. vì dẫu ước mơ đã tàn lụi, tôi vẫn mong chúng ta rồi sẽ bình yên. 
          
          như thuở nào ta từng hứa hẹn. 

elluftmensch

uoc gi viet lai duoc. viet o day thi khong sao nhung mo draft ra la nhin man hinh 1 tieng 
Reply