elluftmensch

một ngày chợt nhận ra mộng mơ mình từng ôm lấy trong quá khứ, những niềm thương nỗi nhớ một thời rực rỡ; giờ đây chỉ còn là chút huy hoàng còn sót lại của tháng năm đã qua. thật lạ vì thời gian vốn dĩ không thể nào trôi đi nhanh đến thế — vậy mà nhìn lại, đã bảy năm từ lần đầu tiên mình bước vào thế giới đó, đã bảy năm mình mang theo đủ yêu mến và vụn vỡ để trở thành con người của hôm nay.

elluftmensch

hỏi mình có tiếc không, thật ra mình không thể nào biết được. thời gian trôi đi mình chẳng ở lại nơi ấy hoài; mình đã đi thật xa, để rồi giờ đây ôm theo nhớ nhung thuở nào mà tìm về. có lẽ đâu đó mình đã học cách chấp nhận rằng “mãi mãi” là một giấc mộng đẹp tuổi trẻ mình từng nâng niu chứ chẳng phải thực tại sau này, nhưng lắm lúc nhìn lại, mình phát hiện ra rằng mình vẫn có đôi chút chạnh lòng. 
Reply

elluftmensch

một ngày chợt nhận ra mộng mơ mình từng ôm lấy trong quá khứ, những niềm thương nỗi nhớ một thời rực rỡ; giờ đây chỉ còn là chút huy hoàng còn sót lại của tháng năm đã qua. thật lạ vì thời gian vốn dĩ không thể nào trôi đi nhanh đến thế — vậy mà nhìn lại, đã bảy năm từ lần đầu tiên mình bước vào thế giới đó, đã bảy năm mình mang theo đủ yêu mến và vụn vỡ để trở thành con người của hôm nay.

elluftmensch

hỏi mình có tiếc không, thật ra mình không thể nào biết được. thời gian trôi đi mình chẳng ở lại nơi ấy hoài; mình đã đi thật xa, để rồi giờ đây ôm theo nhớ nhung thuở nào mà tìm về. có lẽ đâu đó mình đã học cách chấp nhận rằng “mãi mãi” là một giấc mộng đẹp tuổi trẻ mình từng nâng niu chứ chẳng phải thực tại sau này, nhưng lắm lúc nhìn lại, mình phát hiện ra rằng mình vẫn có đôi chút chạnh lòng. 
Reply

elluftmensch

hy vọng rằng một ngày nào đó, những đau đớn này sẽ không còn nữa.

elluftmensch

giống như một vết cắt sâu trong lòng, xé toạc trái tim ra làm hai nửa. đau đớn, day dứt, rồi lại âm ỉ; nhưng tuyệt nhiên không có cách nào để vá chúng lại, chỉ có thể vờ như không thấy để quên đi những xúc cảm đó. 
Reply

elluftmensch

trái tim tôi đã quên mất một điều gì mà tôi đã luôn phải ghi nhớ. về tình yêu, về lời hứa, về một quá khứ đã xa vời tôi đặt lại nơi giấc mơ ngả màu. 
          
          tôi thấy những rặng mây cháy xém xé toạc bầu trời, những vì tinh tú lao vùn vụt giữa màn đêm rực lửa — tôi thấy một vùng quê đã chết bị chôn vùi dưới lớp đất dày. một kỷ niệm đã cũ. đã lãng quên. nhưng đôi chân ấy cứ chạy. chúng lao đi giữa màn đêm câm lặng, dẫu gục ngã, dẫu đớn đau; vẫn hoài muốn bám riết lấy thứ hy vọng con con còn sót lại. chúng lao đi, tìm lấy ý nghĩa cho cuộc đời mình nặng trĩu. 
          
          để rồi giữa nơi thành phố ấy, khi nắng mai xuyên qua những tầng mây dày, hoàng hôn lừng lững buông trên từng nấc thang quen thuộc; trái tim ta một lần nữa đập chung nhịp. kỳ lạ sao, nó bảo với tôi rằng: “chính là người đó.” 

elluftmensch

viết những lời vô nghĩa dành cho một bộ phim rất ý nghĩa. phim hay quá nên mình đã khóc và nghĩ mãi, không ngờ ngoài lớp vỏ bọc xuyên không gian lại còn có những đoạn tình cảm hay như vậy. thấy hơi tiếc vì xưa giờ không nghĩ là mình phải xem. 
Reply

elluftmensch

nhưng mười hai trôi qua trong một cái chớp mắt, và thoáng chốc mình cũng đã chẳng còn là trẻ con.

elluftmensch

khi mình nói cái bàn xấu thì nó xấu thật ㅋㅋ không phải kiểu bàn gỗ phổ thông 2 người ngồi luôn í, mấy cái bàn nhiều màu sắc chỉ ngồi được 1 như trong mẫu giáo vậy, mà nó còn hơi tam giác nữa. ôi trường tôi thế đấy mọi người ạ, bàn xấu, thiết kế ngột ngạt, có mỗi một cái cầu thang bé xíu đi xuống nhà ăn; thế mà bằng cách nào đó vẫn yêu (chắc vậy). 
Reply

elluftmensch

nhớ quá,,,, nhớ cái phòng học, cái bàn xấu xí, cái cầu thang bé tí, cả những giáo viên đã lướt qua cuộc đời mình. và những mùa lễ hội, những đêm dài miệt mài sách vở, cũng có những chiều muộn dắt tay nhau ngồi cà phê. vậy đó, mà qua rồi. nhanh thật.
Reply

elluftmensch

tự dưng lại nhớ mùa hạ quá đỗi. 
          
          mùa hạ đã trôi qua từ lâu, nhiều khi trái tim đã lặng lẽ chấp nhận tháng ngày ấy không còn nữa, nhưng vương vấn vẫn tìm về những khi trông thấy đôi ba tấm ảnh đồng phục học sinh được ký tên rất nhiều kèm với lời chúc của các em. chúng mình cũng từng như thế, mà đã là chuyện của ngày xưa rồi. hồi đó mình cũng hi vọng rằng hôm tốt nghiệp sẽ không khóc, đã giỏi lắm rồi đấy, thế mà lúc giáo viên hoá đứng trên sân khấu, cô nói chưa xong đã nghẹn ngào bật khóc, mình không kiềm được mà nức nở. 
          
          nhưng đến khi kết thúc rồi, thật lạ, mình chưa từng khóc. chỉ đến vài tháng sau đó, khi năm học mới lại bắt đầu, và mình ngồi ở nhà tự dưng nhớ mùa hạ quá đỗi. tự dưng nhớ mình của rất lâu về trước. tự dưng thấy lạ vì mãi sau này mình mới hiểu được cảm giác chia tay chúng là gì. 

elluftmensch

cơ mà mình không đi tìm mùa hạ nữa, chắc vì biết mùa hạ sẽ không về. và những tình yêu đã từng nồng nàn đó cũng biến mất. đâu đó trên con đường đời mình đã học như thế. giờ nghĩ lại vẫn thấy hơi buồn, nhưng chắc là mình không sao nữa rồi. 
Reply

elluftmensch

nhưng xin em đừng ôm anh như thể đêm nay là đêm cuối cùng; xin em đừng nhìn anh với biết bao nỗi chua xót tủi hờn, xin em đừng hôn anh với tất cả dịu dàng mình chưa từng trao trọn cho nhau sau bao tháng năm mệt nhoài. 
          
          anh trông vào đôi mắt em lấp lánh sao trời, trong phút chốc chẳng còn thấy hình ảnh mình nơi đâu. bóng dáng anh mờ nhoè trong những giọt nước mắt em. và anh muốn bảo em thôi đừng khóc, vì phải làm sao đây nếu cả em thương cũng mang theo khổ đau đày đoạ, nhưng môi anh khô khốc chẳng thể cất nên lời.

elluftmensch

anh đã ước giá như chúng ta còn thời gian. giá như màn đêm này đừng vội vàng quá. giá như thế, thì tốt biết bao.
Reply