elluftmensch
một ngày chợt nhận ra mộng mơ mình từng ôm lấy trong quá khứ, những niềm thương nỗi nhớ một thời rực rỡ; giờ đây chỉ còn là chút huy hoàng còn sót lại của tháng năm đã qua. thật lạ vì thời gian vốn dĩ không thể nào trôi đi nhanh đến thế — vậy mà nhìn lại, đã bảy năm từ lần đầu tiên mình bước vào thế giới đó, đã bảy năm mình mang theo đủ yêu mến và vụn vỡ để trở thành con người của hôm nay.
elluftmensch
hỏi mình có tiếc không, thật ra mình không thể nào biết được. thời gian trôi đi mình chẳng ở lại nơi ấy hoài; mình đã đi thật xa, để rồi giờ đây ôm theo nhớ nhung thuở nào mà tìm về. có lẽ đâu đó mình đã học cách chấp nhận rằng “mãi mãi” là một giấc mộng đẹp tuổi trẻ mình từng nâng niu chứ chẳng phải thực tại sau này, nhưng lắm lúc nhìn lại, mình phát hiện ra rằng mình vẫn có đôi chút chạnh lòng.
•
Reply