ôi, mùa hạ nóng như đổ lửa, mùa hạ gắt gỏng như đốt cháy cả da thịt; mùa hạ hằn lên trái tim một chút gì đó lưu luyến, vương vấn đến khôn cùng. đôi mắt biêng biếc ấy cứ hoài hoài dõi theo một hình bóng vẫn luôn vời vợi, vẫn luôn vượt ngoài tầm với. bởi vì người cứ đi, đi hoài. người mang theo một cơn đau mải miết, tự ôm lấy, tự vỗ về, tự chắp vá, để rồi khắp nơi trên cơ thể chỉ còn là vết nứt gãy của thời gian. để rồi những tổn thương kia chỉ có người hiểu thấu, để mùa hạ trôi đi, trôi mãi khỏi bàn tay đã từng hứa sẽ không rời.