Hnay mình đọc được 1 cmt hỏi rằng: "Liệu sau này khi già đi mình có thường hay đăm chiêu suy nghĩ, nhớ về những mảnh kí úc trong quá khứ hay k?" Mình đã nghĩ là có, bởi vì ngay lúc này đây, khi mình còn đang xuân thì, vòng lặp quá khứ đã đeo đuổi mình mãi. Mình thường xuyên nhớ về mọi điều trong quá khứ, về hồi mẫu giáo, cấp 1,2, giờ là cuối C3, thậm chí những ngày mình chuyển cơ sở trông giữ trẻ ntn mình còn nhớ rất rõ.Trước kia mình thấy rất tự hào vì có thể nhớ rất nhiều kí ức thời thơ bé (nhiều hơn những người xung quanh mình), hiện tại mình lại thấy đau nhiều hơn. Có người nói "k ai là lớn lên, chỉ là hiện tại buộc mình phải hành xử trưởng thành", điều đó rất đúng với mình. Bên ngoài, đối với người khác, mình có thể là một người học giỏi, trưởng thành, biết suy nghĩ, biết để ý,... nhưng sâu bên trong chỉ mình mới hiểu bản thân dại khờ và non trẻ nhường nào. Mình sống như thế vẻ ngoài ấy như 1 hình tượng xa vời mình hay nghĩ, thực chất bản thân mình không tốt đến thế... Dù quen thuộc với cách người lớn nói chuyện, hành xử, những cái ý tứ riêng tư, luật bất thành văn nhưng mình cũng thấy lạ lẫm và ngộp thở. Mình phải lớn lên, thời gian buộc mình phải quen những điều ấy. Vì vậy, mình thường hay nhớ về quá khứ, mình đã từng làm gì, suy nghĩ như thế nào, "mình có lớn lên không nhỉ, sao đặt cạnh nhau lại thấy khác quá"... Sự dịu nhẹ êm đềm của kỉ niệm vừa xoa dịu mà vừa khiến mình đau đớn. Vì dù tn đứa trẻ ấy vẫn không muốn lớn mà.
Có một nhân vật trong "inside out 2" dù chỉ xuất hiện vài giây nhưng gây ấn tượng mạnh với mình, đó là tính cách bà lão Granny - đại diện cho những nỗi nhớ, hoài niệm. Khi bà lão Granny bước vào căn phòng cảm xúc của nhân vật chính - một đứa trẻ C2, những cảm xúc khác đều thúc giục bà trở về vì "Đây chưa phải lúc xuất hiện của bà đâu ạ". Nhưng với mình Granny xuất hiện sớm hơn thì phải... Có lẽ là do mình đa sầu đa cảm nhưng đây cũng là điều khó xê dịch ở mình, nên đôi khi mình thấy bế tắc và chán nản. Mình thấy vừa cần vừa ghét điều này.