Đứa trẻ nói, thưa tiên sinh.
Khay gỗ sơn mài được đặt xuống tấm tatami, thưa tiên sinh, trà này là trà búp đầu mùa, uống khi còn nóng sẽ nếm được vị của gió xuân. Lại bồi, tây phương xa xôi hẳn rằng chưa có.
Khói trắng bốc lên, tỏa mờ đôi ngươi đơm tuyết ngoài quan ải, tấm bào màu tro ám bụi đường viễn xứ. Ngón tay khách gầy guộc, sướt miệng chén trà men, tựa cành mơ khẳng khiu bên hiên viện. Trên cội mơ già đương ủ mấy nụ hoa cựa mình hớp lấy sương khuya, trong tiếng rạt rào của lá bùa bình an treo dưới mái. (...) Gian trà thất này lặng hơi người, hương trầm sắp lịm thành bụi tro, bóng khách đổ thành nét mực nghiên cô liêu như nhành bách. Nhưng bóng chỉ chập chờn, dường như là làn hơi tàn úa, đã từ dạo nào yếu ớt lìa khỏi một mối trần duyên.
Khách gióng tầm nhìn ra đằng song cửa, shoji che không nổi ánh trăng non, trên bức bình phong là hình du tử, độc hành, bến nước mênh mông mù sương trải khắp. Đứa trẻ con đứng đó, chiêm mãi khách và cứ đợi chờ, phảng phất trông ra nỗi buồn hắt hiu luôn đậu trên bờ vai bàng bạc, chỉ áo sờn đứt đoạn giữa vùng áo cổ tay. Ngẫm hay, trời kinh kỳ phồn hoa hạo hãn, mà khách hoang vu thể cánh đồng, nên hỏi, tiên sinh vẫn tưởng cố nhân chăng?
Sớ mỏng đong đưa, chuông lay trong ngần, cơ hồ chao về những ngày đã rất lâu, rất lâu, khách còn thấy hình hài vương tử ngủ ngoan trong lòng, khuôn mặt người mầm non, tan đi chừng đèn dầu lụi bấc, cho khách thõng mình hôn phớt mi giăng mười lăm thu nhược mộng
rất lâu
rất lâu
khách chẳng đáp lời.
(...)
trích, "phấn diện cô hài"