gustatorydelights

"cô hôn tôi suốt cả vô cùng"

dieyrnthfckff

@gustatorydelights đéo nghi nguồn cho t và cho thanh ngọc luôn chắc đéo sợ bị phốt lắm
Reply

gustatorydelights

Đứa trẻ nói, thưa tiên sinh.
          
          Khay gỗ sơn mài được đặt xuống tấm tatami, thưa tiên sinh, trà này là trà búp đầu mùa, uống khi còn nóng sẽ nếm được vị của gió xuân. Lại bồi, tây phương xa xôi hẳn rằng chưa có.
          
          Khói trắng bốc lên, tỏa mờ đôi ngươi đơm tuyết ngoài quan ải, tấm bào màu tro ám bụi đường viễn xứ. Ngón tay khách gầy guộc, sướt miệng chén trà men, tựa cành mơ khẳng khiu bên hiên viện. Trên cội mơ già đương ủ mấy nụ hoa cựa mình hớp lấy sương khuya, trong tiếng rạt rào của lá bùa bình an treo dưới mái. (...) Gian trà thất này lặng hơi người, hương trầm sắp lịm thành bụi tro, bóng khách đổ thành nét mực nghiên cô liêu như nhành bách. Nhưng bóng chỉ chập chờn, dường như là làn hơi tàn úa, đã từ dạo nào yếu ớt lìa khỏi một mối trần duyên.
          
          Khách gióng tầm nhìn ra đằng song cửa, shoji che không nổi ánh trăng non, trên bức bình phong là hình du tử, độc hành, bến nước mênh mông mù sương trải khắp. Đứa trẻ con đứng đó, chiêm mãi khách và cứ đợi chờ, phảng phất trông ra nỗi buồn hắt hiu luôn đậu trên bờ vai bàng bạc, chỉ áo sờn đứt đoạn giữa vùng áo cổ tay. Ngẫm hay, trời kinh kỳ phồn hoa hạo hãn, mà khách hoang vu thể cánh đồng, nên hỏi, tiên sinh vẫn tưởng cố nhân chăng?
          
          Sớ mỏng đong đưa, chuông lay trong ngần, cơ hồ chao về những ngày đã rất lâu, rất lâu, khách còn thấy hình hài vương tử ngủ ngoan trong lòng, khuôn mặt người mầm non, tan đi chừng đèn dầu lụi bấc, cho khách thõng mình hôn phớt mi giăng mười lăm thu nhược mộng
          
          rất lâu
          
          rất lâu
          
          khách chẳng đáp lời.
          
          (...)
          
          trích, "phấn diện cô hài"

gustatorydelights

(taupis | aubade 05:27)
          
          
          ...Tà dương xuôi tay qua những triền mây đỏ, cung trời phương nam đón thêm một làn chim di trú. Cánh chim trong mùa gió ngọt mảnh từa tựa phiến lá chưa khô, nhưng nặng hơn một giấc mơ và phải như một nỗi buồn. 
          
          Khuất sau dòng người qua kẻ lại, nếu anh nhìn thấy niềm tĩnh mịch ngang bờ mắt em, vậy đó là em đang cô đơn hay trái tim anh vốn trầm tư như thế? Anh nghĩ, Kim Ngưu, mùa thu lại tới rồi, non nửa mùa đông, anh cũng chỉ dám giữ lòng mình như vừa mới chớm, vậy lần này em có nghe thấy tình yêu của anh đang gào thét hay không?
          
          Lá đã ngả vàng cam, cháy rực, bao bọc thị trấn vào bờ cõi chiêm bao, tựa hồ tiếng gọi tên bạt ngàn xa dưới tháng năm mủn thành kim tuyến: từ vòng Cực Bắc đến vùng cận nhiệt đới, từ những ngày rất lâu đến 5 giờ 27 phút hiện tại, từ hy vọng thuở ban đầu đến aubade sớm hôm nay.
          
          (...)

gustatorydelights

Tôi bước đi rồi bước đi nghe những linh hồn thều thào lạnh buốt, băng qua đêm những cái chết nguội. Nỗi buồn luồn qua mái tóc tôi, khi mỗi gót chân nghiền đất lên âm lạo xạo, cô đơn sướt mười ngón bàn tay và quạnh hiu lan ra mạn sườn trái. Tôi không rơi nước mắt như đã khóc tận mấy kiếp đời, cũng không đành bỏ mình trên đoạn đường hong khô đầy xác gió. Ở lúc tận cùng tôi chỉ còn lại một niềm muốn: về phía hừng đông có một sự chờ.

gustatorydelights

(giờ hem viết được như này nữa.)
          
          
          (...) Vân môi gã tì lên hàng mi cậu, làn thở chao nghiêng sướt ngang con ngươi bên trái. Hơi nóng đầu môi tan nhanh hơn dấu chân một giấc mơ để lại, Carl hôn Dyanne chập chờn như ảo ảnh. Một cái hôn làm khách. Một cái hôn sẽ trôi sau vài giây bỏ lửng. Một cái hôn mà dường như gã muốn nói điều gì từa tựa Ta yêu em, nhưng vòm họng luôn là thánh điện rỗng. Dyanne vờ như không hề run rẩy, trước mọi cái chạm, trước mọi sự dịu dàng, trước sự hiện diện của Carl, trước một cái hôn-vỡ-linh-hồn.
          
          Dyanne làm tổ giữa những đợt va môi mắt, cuộn người trong tàn dư vệt bóng đổ, thiêm thiếp bẵng mình nơi nhịp thở buông lơi. Thần Chết bước vào vết rạn thời gian, Dyanne tử trận, Carl-hôn rẽ đôi hai nửa đời.