t đã khóc 1 tiếng vì truyện mình viết và từ những ng fan của ảnh
t chưa từng gọi là hâm mộ ai, hay ủng hộ sản phẩm của họ bằng tiền, t cũng kh quá năng nổ (kh tham gia) để ủng hộ các dự án của ekip/fc,... nên t chưa từng nhận mình là fan của 1 nghệ sĩ nào, t chỉ nói là mình thích ng đó vì gu, vì giọng hát, vì thời trang, vì tính cách,.... mình biết ảnh từ bài STELNTN nma chỉ biết giọng hát thôi, còn HTRR mới biết mặt mũi ảnh như nào mà lúc đó t xem vì có L&N nma lại hay để ý ảnh làm gì, lúc đó có kiếm lại lúc ảnh ở underground như nào, thấy cũng dễ thương nên có fl fb nma sau đó thấy ảnh đăng bài nhiều quá nên t kh fl nữa. sau nghe tin ảnh tham gia atsh, rồi chứng kiến ảnh thi như nào, khoảng khắc anh lên cao như nào rồi xuống một cách rất nhanh. quyết định ở lại vì t ở xóm lao động nên tiếp xúc những ng còn hơn thế, và t cũng tin là việc đó là quá khứ quá khứ là đất, mình chôn xuống; còn tương lai là hạt, mình ươm lên. chẳng có hạt nào được chăm sóc mà không nảy mầm thành cây tươi tốt. đến bây giờ lướt threads đọc những gì fan tâm sự t cảm thấy ảnh giỏi, quá giỏi, vì t là ảnh sau đêm đó có thể là t sẽ lên bài r 44 luôn chứ kh sống tới hôm nay đâu