halle_tieulac
Có mấy lời tâm sự của tác giả nhân dịp Huyến Lạn Anh Hào được 1 tuổi, lúc đầu tính không edit mà đọc thấy rưng rưng quá. Cảm giác "sinh quá muộn để gặp người" thiệt là khó nói. Huyến Lạn Anh Hào ra đời (nếu không nhầm) năm 2007, năm đó mình đang học tiểu học =))) Còn cách cái thời điểm lần đầu rung động với bộ này quá lâu, và khi edit ở thời điểm hiện tại thì đã là gần hai mươi năm tròn. Mình vừa tiếc vì không được theo Rực Rỡ ở những bước chân đầu tiên, vừa vui vì hiện tại bộ truyện đã hoàn nên không lo lọt hố, vừa rơm rớm khi đọc tâm sự của tác giả.
Có lẽ là định mệnh khi mà gần chục năm edit mình vẫn không bỏ bộ này và may mà tìm được (cho đến giờ) là đủ raw, để dù bộ này có bị lãng quên hay không thì ít nhất nó vẫn có một số lượng độc giả luôn chờ đợi chương mới. Mình thấy mấy bạn vote rồi, rảnh thì vào nói chuyện với mình cho vui nha.
Trích một vài câu làm mình lặng người tới giờ:
- Vậy thì cứ để Rực Rỡ trở thành giấc mơ của tất cả mọi người, mãi mãi không tỉnh lại.
- Câu chuyện cổ tích về tình yêu và những giấc mơ vẫn sẽ tiếp tục.
- Cứ hết mình mà yêu. Mỗi ánh lửa nhân gian, đều đừng bỏ lỡ.
Nếu không nhầm thì có vẻ 10/8 hoặc 18/8 là sinh nhật của Rực Rỡ. 10/8 thì qua rồi, 18/8 sắp tới các bạn muốn quà gì không? (Lại edit nhiều nhiều xíu à =))))
halle_tieulac
Vừa đọc tâm sự của tác giả vừa nghe "Quân khanh từ" thì thiệt là ê ẩm cả người.
•
Reply