hari_ieesn

viết bộ Ả người yêu từ năm 2021 giờ đc 5 năm rồi đọc lại mà thấy ngượng quá huhu 😭

hari_ieesn

Thật ra ngày ấy, nỗi buồn lớn nhất của mình chắc chỉ có bị mẹ mắng hoặc là vài ba lần thất tình. Còn bây giờ mình cả ngày chỉ muốn ngủ, né tránh mọi thứ, sợ hãi trường học và những thứ sẽ đến. Có những đêm mình sợ ngày mai sẽ đến, có những ngày mình sợ tất cả sự kiện sẽ đến,... Từ bao giờ mình không còn mong chờ ngày mai nữa nhỉ? Mình không dám đối mặt với mọi thứ, trường đại học làm mình khó thở, mình cũng khép kín ko chia sẻ với bạn bè nữa. Ôi thời gian thật tàn nhẫn=)) 
Reply

hari_ieesn

Tháng trước vừa đu khám ở viện sức khoẻ tâm thần, bác sĩ kết luận mình bị rối loạn hỗn hợp lo âu và trầm cảm. Mình lại thấy xót xa, khi mà đọc lại bộ truyện này mình hoàn toàn không nhận ra mình của quá khứ và giờ thế nào. Rõ ràng khi ấy mình vui tươi, dám nghĩ dám làm, yêu hết mình vậy mà giờ mình cáu gắt, buồn chán đến cùng cực. Trong những cơn làm đau bản thân thật sự, mình ước một lần khi mở mắt ra, mình vẫn là đứa trẻ ngây ngô của ngày cấp 3... Học trường tư thục, gặp những người bạn sẽ sóng vai với mình đến sau này. Mình sẽ lại là người dám yêu và dám tiến lên, học hành cũng thuận lợi không như bây giờ...
Reply

hari_ieesn

Khi mà mình nhìn lại bộ truyện này, mình chỉ có thể nói là thời gian trôi qua thật nhanh. Mình viết từ những ngày lớp 10, thời gian thấm thoát thoi đưa giờ mình đã năm 3 Đại học. Đọc lại những dòng ngây ngô ấy lại hoài niệm về ngày tháng vô tư năm cấp 3, khi ấy hoá ra mình từng dịu dàng, hài hước, dũng cảm đến thế. 
          	  
Reply

hari_ieesn

viết bộ Ả người yêu từ năm 2021 giờ đc 5 năm rồi đọc lại mà thấy ngượng quá huhu 😭

hari_ieesn

Thật ra ngày ấy, nỗi buồn lớn nhất của mình chắc chỉ có bị mẹ mắng hoặc là vài ba lần thất tình. Còn bây giờ mình cả ngày chỉ muốn ngủ, né tránh mọi thứ, sợ hãi trường học và những thứ sẽ đến. Có những đêm mình sợ ngày mai sẽ đến, có những ngày mình sợ tất cả sự kiện sẽ đến,... Từ bao giờ mình không còn mong chờ ngày mai nữa nhỉ? Mình không dám đối mặt với mọi thứ, trường đại học làm mình khó thở, mình cũng khép kín ko chia sẻ với bạn bè nữa. Ôi thời gian thật tàn nhẫn=)) 
Reply

hari_ieesn

Tháng trước vừa đu khám ở viện sức khoẻ tâm thần, bác sĩ kết luận mình bị rối loạn hỗn hợp lo âu và trầm cảm. Mình lại thấy xót xa, khi mà đọc lại bộ truyện này mình hoàn toàn không nhận ra mình của quá khứ và giờ thế nào. Rõ ràng khi ấy mình vui tươi, dám nghĩ dám làm, yêu hết mình vậy mà giờ mình cáu gắt, buồn chán đến cùng cực. Trong những cơn làm đau bản thân thật sự, mình ước một lần khi mở mắt ra, mình vẫn là đứa trẻ ngây ngô của ngày cấp 3... Học trường tư thục, gặp những người bạn sẽ sóng vai với mình đến sau này. Mình sẽ lại là người dám yêu và dám tiến lên, học hành cũng thuận lợi không như bây giờ...
Reply

hari_ieesn

Khi mà mình nhìn lại bộ truyện này, mình chỉ có thể nói là thời gian trôi qua thật nhanh. Mình viết từ những ngày lớp 10, thời gian thấm thoát thoi đưa giờ mình đã năm 3 Đại học. Đọc lại những dòng ngây ngô ấy lại hoài niệm về ngày tháng vô tư năm cấp 3, khi ấy hoá ra mình từng dịu dàng, hài hước, dũng cảm đến thế. 
            
Reply

hari_ieesn

Xin chào, nỗi nhớ thương của tớ.
          Tớ từ bỏ rồi, không vì điều gì cả, chỉ là hôm nay cậu nói chuyện với tớ mà thôi. Cậu vẫn là cậu, nhưng cũng không còn là cậu mà tớ từng biết. Cậu vẫn ngồi sau, tớ ở phía trước quay xuống, giọng điệu vẫn giống như ngày đó nhưng mà giọng điệu xa cách ấy khiến tớ thấy không thể chạm tới. Tựa như đôi ta chỉ còn là những người xa lạ giữa lớp học ồn ào.
          Tớ không biết sau này sẽ thế nào, vì cậu là động lực để tớ cố gắng từng ngày, giờ thì tớ cũng không biết nữa nhưng mà tớ vẫn sẽ cố. Gửi người đã từng là nhớ thương của tớ, mong cậu nhận được tất cả hạnh phúc trên thế giới này. Hôm nay tớ buông tay rồi, cậu phải hạnh phúc nhé.
          23/10/22
          (Đăng lại từ acc phụ) 

hari_ieesn

trượt nv 1 rồi…

hari_ieesn

mk lên năm 3 rồi, mk hối hận r và vì hối hận vs dằn vặt nhiều quá nên mk bị bệnh rỗi:)) 
Reply

hari_ieesn

mk học đến cuối năm 2 và mk hối hận r:))
Reply

hari_ieesn

sang học kì 2 thì mk hối hận r, mk cảm ơn:))) 
Reply

hari_ieesn

tạm biệt tổn thương của quá khứ, tớ sẽ học cách tiến tới một mối quan hệ mới… dù tớ chưa biết mối quan hệ hiện tại, sẽ thế nào nhưng tớ hy vọng vào tương lai

1223Draw

@hari_ieesn thật sự thì dù tháng năm vẫn trôi qua và tất cả mọi thứ dần trở thành một quá khứ nhưng những gì cậu đem tới cho tớ khiến tớ vẫn luôn biết ơn điều này:3 được cậu trả cảm ơn tớ cũng rất vui á;)
Reply

hari_ieesn

@1223Draw bây giờ mới đọc được, cảm ơn cậu vì đã theo dõi tớ đến bây giờ. Lúc xem được những dòng này, tớ xúc động lắm. Cảm ơn cậu rất rất nhiều  
Reply

1223Draw

@hari_ieesn dù không biết cậu đã trải qua những gì khiến cậu phải đau khổ vậy nhưng cố lên cậu nhé, những ngày nắng vẫn luôn chờ cậu ở phía trước;)
Reply

hari_ieesn

Không chắc mng còn nhớ tớ không, nhưng mọi người muốn tớ viết bộ nào trước??

AliceNguyn770

@hari_ieesn cố lên nhaaa, mê bộ đó của cô nhắm
Reply

hari_ieesn

@AliceNguyn770 tui cũng đang tính viết bộ đó nhưng mà tui phải cày lợi cốt truyện, đơii tui nha. Tui sẽ cố 
Reply

AliceNguyn770

@hari_ieesn  tui cần bà viết tiếp bộ 'người chơi hệ tâm linh', pls :')
Reply

hari_ieesn

Hôm nay chợt thấy trên wattpad cập nhật: "Tham gia vào 3 năm trước" ở profile của mình. Chợt nhận ra, ba năm thật ngắn ngủi, đây là chính là acc mình tạo từ những ngày đầu vào lớp 10. Và giờ mình đã tốt nghiệp, đã rời đi, ba năm đúng là chỉ như một cái chớp mắt...