hhermin

没有冬寒憔悴景,
          	將無春暖的輝煌。
          	災殃把我來鍛鍊,
          	使我精神更健強。
          	
          	自勉。

hhermin

Gửi Tom Riddle, hay phải gọi là Voldemort đây?
          
          71 năm 4 tháng và 2 ngày. 
          
          Kể từ lúc định mệnh đưa lối mảnh hồn hai ta tới với nhau, bện chặt lấy sợi dây sinh mệnh của những số phận khốn khổ làm một. Nhưng tôi e rằng thời khắc này đã được ấn định còn lâu hơn thế, như một điều tất yếu của thời gian.
          
          Là một vòng luân hồi của sự tái sinh, lụi tàn rồi lại tái sinh chẳng thấy hồi kết. Tựa những đốm lửa trường tồn trong lời tiên tri đã được Merlin soi dẫn năm nào. Hào nhoáng vậy, nhưng cuối cùng cũng chỉ là thứ xiềng xích vô hình trói chặt lấy nỗi niềm và khát khao được sống của hai đứa trẻ bị chính cuộc đời này ruồng rẫy.
          
          Họ nói tôi và anh, nếu một người tồn tại thì kẻ còn lại sẽ bắt buộc phải ngã xuống dưới đũa phép của người kia. Thật đáng buồn làm sao. Tôi căm giận định mệnh lắm nhưng cũng biết ơn nó vì đã cho ta được gặp nhau, tuy trong thời khắc ấy chỉ toàn máu cùng nước mắt và đau khổ cạnh bên.
          
          Cũng chẳng dám mô tả thời thế bằng những từ ngữ hoa lệ, tô nên một bức tranh cho tương lai bằng ước mong cùng vọng tưởng hoang đường. Tôi chỉ hy vọng rằng trong một cuộc đời khác, một dòng thời gian khác, một thời không nào đó.
          
          Đôi ta được gặp lại nhau.
          
          Khi trần gian lặng tiếng khóc than ai oán, cõi đời không còn những hy sinh hay mất mát.
          
          Tại nơi ấy tôi sẽ một lần nữa kiếm tìm anh. Bày tỏ nỗi niềm mình đã ấp ủ trong suốt cả ngàn năm đơn côi lạc lõng.
          
          "Tôi cần anh và sẽ luôn luôn như vậy."
          
          Harry.
          
          _Jordan River|Soulseeker_

hhermin

Hẳn là phải hèn hạ lắm thì nó mới có thể cảm thấy hả hê được lúc này. 
          
          Ngỡ ngàng, bứt rứt cùng đau đớn. Tất cả đều đọng lại ở nơi khoé mắt anh, xô nhau kéo thành từng giọt lệ nặng trĩu lã chã rơi trên khuôn mặt của Tôn Thi Vũ. Làm cho vệt đỏ sưng tấy trên gò má cậu thiếu niên lại càng khó giấu. Ông Tôn vẫn mạnh tay lôi cổ áo anh, kéo Vũ ra đến cửa quán net. Gần như là du đi trong tiếng huýt sáo cười đùa và âm thanh gõ phím ồn ã của đám trai cùng lứa.
          
          Qua đến ngưỡng hiên nhà, khi ánh mắt anh và nó kịp gặp nhau giữa cái nắng chói chang của trưa hè đầu tháng tám. Huân không rõ là do mồ hôi rịn trên trán mình chảy cay xè mắt hay do chính cái nhìn của Vũ dành cho nó nữa.
          
          À, chắc hẳn giờ Thi Vũ cũng đã hiểu ra rồi nhỉ.
          
          Vì cớ gì ông Tôn lại biết được những cái thơm má vội vã sau dàn hoa giấy bung nở nơi cuối dốc của Vũ với người bạn anh thương cơ chứ.
          
          Mà tất thảy bí mật ấy, rõ ràng chỉ mình Trịnh Chí Huân là biết tường tận thôi.
          
          _Thấy Chưa|Chohends_

hhermin

          Ngồi sau xe Minh, tôi để từng hạt mưa xuân cứ vậy mà tạt vào mắt, vào mặt và có lẽ là cả vào tim. Tuy đã đến giữa tháng hai nhưng trời sao còn lạnh quá, cái ẩm buốt của buổi sương sớm ngấm vào trong từng lớp áo vào đến tận sương tuỷ. 
          
          Biết sao được đây, Minh là người lái mà cậu lại thấp nữa, tôi không tài nào tìm được chỗ nép mà tránh những hạt mưa dội đến như làn đạn lạc, đập lộp bộp trên lớp áo mưa gió nilon mỏng manh. 
          
          Lại nhìn đến khoảng cách trống trên yên xe tôi càng chỉ biết cười khổ.
          
          Trong những tháng năm còn ngồi trên ghế nhà trường vui có buồn có, chẳng chi là thiếu của mình. Có lẽ điều tôi trân trọng nhất là được gặp và làm bạn cùng Minh, nhưng cũng chính vì cái ngữ ấy mà tâm hồn tôi lại chẳng thể tránh mà dần mệt nhoài theo từng khắc thời gian trôi.

hhermin

Giờ có muốn khóc cũng không xong, cười lại càng chẳng thể. Liệu ngày nó có thể thôi nghĩ về anh, ngưng lại những mộng tưởng vô thực ấy có thể tới thật nhanh hay không? Vì vết thương lòng người để lại trong nó, ngỡ cả đời chẳng thể quên cũng bám riết lấy tâm trí chẳng thể rời.
          
          Đáng lẽ Thi Vũ nên đồng ý đi chơi với Huân mới phải, thà rằng nghe nhóc đó càu nhàu về cái giờ giấc ăn uống như muốn chui xuống mồ sớm của nó, hay về mấy mẩu chuyện lặt vặt mà thằng Huân gặp hàng ngày nữa chứ. Dù Chí Huân có ồn thật, nhưng ít nhất Vũ sẽ chẳng phải một mình chống chọi với đơn côi như bây giờ.
          
          Chỉ có Vũ ở đây, cùng có gió đông lạnh thấu xương với những kỉ niệm của anh và nó mà thôi...
          
          Thi Vũ ngả người vào chiếc ghế đá lạnh buốt, lắng nghe tiếng xe cộ vang lên trong màn đêm tĩnh lặng. Nếu là trước đây, anh Khuê sẽ tới và nhẹ nhàng đặt vào tay nó một bình trà dâu thơm lừng dù đông hay hạ. Sẽ xoa đầu nó, để nó dựa vào bờ vai vững chắc rồi khẽ thủ thỉ nó nghe những lời yêu nhẹ như gió xuân.
          
          Trong kí ức của Vũ về anh, Kim Hách Khuê vẫn luôn tinh tế như vậy. Chỉ tiếc rằng, dù có muốn phủ nhận đến đâu thì nó cũng phải đối diện với những tháng ngày tiếp theo chẳng còn bóng dáng người tình cũ cạnh bên.
          
          Hoa đã tàn, nắng đã tắt, lệ cũng đã hoen vậy hà cớ chi tình vẫn mãi còn đó chẳng nhoà?
          
          _Don't Smile|Defthends_

hhermin

CÁI LÒN CHÓ, trans được 80% rồi thì Au báo đêch cho phép dịch và đăng lên Watt

hhermin

gặp đc au của LWTL đúng 白月光 mah
الرد

hhermin

dùng văn mẫu xin per của chị J, nghe là thấy điềm điềm roy
الرد