hhermin

Chẳng biết lệ vẫn tuôn nhoè vì chi?
          	Giọt ta yêu, tình ta đầy đếm mấy chẳng nổi. 
          	Bởi thương người đến khắc tạ thế, bên người tới chốc hạ lìa hồn ta. 
          	Đêm suy mặc chẳng còn xa, dẫu vậy chia li sao đành người ơi.
          	
          	_BIRDS OF A FEATHER|Billie Eilish_
          	

hhermin

khphai lm thơ cũng không phải sub nhạc, chắc này gọi là bịa văn từ lyrics th nhỉ??? nchung nếu ai đủ xmf l để đọc mấy cái ghi chú của t thì sẽ còn bị làm phiền dài dài hihi, vt hay trans fic thì t lười ẻ đái chứ lm mấy cái nhảm nhảm này t trùm
Ответить

hhermin

Chẳng biết lệ vẫn tuôn nhoè vì chi?
          Giọt ta yêu, tình ta đầy đếm mấy chẳng nổi. 
          Bởi thương người đến khắc tạ thế, bên người tới chốc hạ lìa hồn ta. 
          Đêm suy mặc chẳng còn xa, dẫu vậy chia li sao đành người ơi.
          
          _BIRDS OF A FEATHER|Billie Eilish_
          

hhermin

khphai lm thơ cũng không phải sub nhạc, chắc này gọi là bịa văn từ lyrics th nhỉ??? nchung nếu ai đủ xmf l để đọc mấy cái ghi chú của t thì sẽ còn bị làm phiền dài dài hihi, vt hay trans fic thì t lười ẻ đái chứ lm mấy cái nhảm nhảm này t trùm
Ответить

hhermin

Giờ có muốn khóc cũng không xong, cười lại càng chẳng thể. Liệu ngày nó có thể thôi nghĩ về anh, ngưng lại những mộng tưởng vô thực ấy có thể tới thật nhanh hay không? Vì vết thương lòng người để lại trong nó, ngỡ cả đời chẳng thể quên cũng bám riết lấy tâm trí chẳng thể rời.
          
          Đáng lẽ Thi Vũ nên đồng ý đi chơi với Huân mới phải, thà rằng nghe nhóc đó càu nhàu về cái giờ giấc ăn uống như muốn chui xuống mồ sớm của nó, hay về mấy mẩu chuyện lặt vặt mà thằng Huân gặp hàng ngày nữa chứ. Dù Chí Huân có ồn thật, nhưng ít nhất Vũ sẽ chẳng phải một mình chống chọi với đơn côi như bây giờ.
          
          Chỉ có Vũ ở đây, cùng có gió đông lạnh thấu xương với những kỉ niệm của anh và nó mà thôi...
          
          Thi Vũ ngả người vào chiếc ghế đá lạnh buốt, lắng nghe tiếng xe cộ vang lên trong màn đêm tĩnh lặng. Nếu là trước đây, anh Khuê sẽ tới và nhẹ nhàng đặt vào tay nó một bình trà dâu thơm lừng dù đông hay hạ. Sẽ xoa đầu nó, để nó dựa vào bờ vai vững chắc rồi khẽ thủ thỉ nó nghe những lời yêu nhẹ như gió xuân.
          
          Trong kí ức của Vũ về anh, Kim Hách Khuê vẫn luôn tinh tế như vậy. Chỉ tiếc rằng, dù có muốn phủ nhận đến đâu thì nó cũng phải đối diện với những tháng ngày tiếp theo chẳng còn bóng dáng người tình cũ cạnh bên.
          
          Hoa đã tàn, nắng đã tắt, lệ cũng đã hoen vậy hà cớ chi tình vẫn mãi còn đó chẳng nhoà?
          
          _Don't Smile|Defthends_

hhermin

CÁI LÒN CHÓ, trans được 80% rồi thì Au báo đêch cho phép dịch và đăng lên Watt

hhermin

gặp đc au của LWTL đúng 白月光 mah
Ответить

hhermin

dùng văn mẫu xin per của chị J, nghe là thấy điềm điềm roy
Ответить

hhermin

Pictures remind me of things I forgot
          But also of all of the things that I've lost
          Can't get them back, they won't fall from above
          So I try to forget all the times that I loved
          
          Why do we remember beautiful lies?
          We end up regretting them most of our lives
          Why do we only have one chance to try?
          I wish I could go back in time
          
          _Time Machine_

hhermin

Khóc cho tôi
          Khóc cho một tuổi xuân đã nhạt phai
          Khóc cho một thuở bơ vơ khờ dại
          Khóc cho người
          Khóc cho tuổi đôi mươi hãy còn dang dở
          Khóc cho những tháng năm mãi đợi chờ.
          Để lại mình tôi ôm nỗi nhớ.
          
          Thương còn thương mà yêu lại chẳng yêu?
          
          _Crys|U_T_

hhermin

Chỉ cho đến khi ôm được Son Siwoo vào trong lòng, cảm nhận được hơi ấm từng quen. Park Jaehyuk mới nhận ra rằng hắn và em đã thật sự chấm dứt.
          
          Sao mà Siwoo gầy quá?
          
          Em tiều tuỵ đi rất nhiều. Người hỗ trợ nhỏ như lọt thỏm trong cái ôm của hắn. Dù cho có biết trước kết cục một trong hai người sẽ phải là kẻ thua cuộc thế nhưng khi nhìn khuôn mặt trắng bệch đến thất thần của em, hắn lại chẳng thể thôi cảm thấy đau lòng.
          
          Qua cái ôm trong thoáng chốc ấy. Hắn khẽ siết chặt vòng tay mình, lén hít một hơi thật sâu, cố cảm nhận được chút hương trà dâu nhàn nhạt còn vương lại trên áo em. 
          
          Thứ hương vị mang chút chan chát ở đầu lưỡi, khi xuống đến cuống họng lại ngọt ngào và ấm áp đến nao lòng. Là thứ hương từng quấn quýt bên hắn từ những ngày còn non dại, mà sao giờ lại xa cách đến thế nhỉ? 
          
          Nhưng ô kìa? Park Jaehyuk liệu có nhớ rằng người đẩy mảnh tình ấy đến bờ vực sụp đổ nào có phải ai khác ngoài hắn. Chính hắn mới là kẻ đẩy em ra xa, ruồng bỏ mối tình này và dập tắt đi tia sáng nơi đáy mắt em cơ mà...?
          
          
          -Anh ơi ở lại|Ruhends-