Giờ có muốn khóc cũng không xong, cười lại càng chẳng thể. Liệu ngày nó có thể thôi nghĩ về anh, ngưng lại những mộng tưởng vô thực ấy có thể tới thật nhanh hay không? Vì vết thương lòng người để lại trong nó, ngỡ cả đời chẳng thể quên cũng bám riết lấy tâm trí chẳng thể rời.
Đáng lẽ Thi Vũ nên đồng ý đi chơi với Huân mới phải, thà rằng nghe nhóc đó càu nhàu về cái giờ giấc ăn uống như muốn chui xuống mồ sớm của nó, hay về mấy mẩu chuyện lặt vặt mà thằng Huân gặp hàng ngày nữa chứ. Dù Chí Huân có ồn thật, nhưng ít nhất Vũ sẽ chẳng phải một mình chống chọi với đơn côi như bây giờ.
Chỉ có Vũ ở đây, cùng có gió đông lạnh thấu xương với những kỉ niệm của anh và nó mà thôi...
Thi Vũ ngả người vào chiếc ghế đá lạnh buốt, lắng nghe tiếng xe cộ vang lên trong màn đêm tĩnh lặng. Nếu là trước đây, anh Khuê sẽ tới và nhẹ nhàng đặt vào tay nó một bình trà dâu thơm lừng dù đông hay hạ. Sẽ xoa đầu nó, để nó dựa vào bờ vai vững chắc rồi khẽ thủ thỉ nó nghe những lời yêu nhẹ như gió xuân.
Trong kí ức của Vũ về anh, Kim Hách Khuê vẫn luôn tinh tế như vậy. Chỉ tiếc rằng, dù có muốn phủ nhận đến đâu thì nó cũng phải đối diện với những tháng ngày tiếp theo chẳng còn bóng dáng người tình cũ cạnh bên.
Hoa đã tàn, nắng đã tắt, lệ cũng đã hoen vậy hà cớ chi tình vẫn mãi còn đó chẳng nhoà?
_Don't Smile|Defthends_