hoodyseder

ta mãi nghĩ về tương lai
          	không nhận ra bản thân đang ở hiện tại
          	ko nhận ra sự xa lánh càng ngày càng kéo gần

hoodyseder

nhưng trong tất cả
          	  ko phải ngươi
          	  mới chính là kẻ tránh xa mọi người sao?
Reply

hoodyseder

ta hại bản thân mình
          tự hỏi ngày tháng đã trôi qua bao lâu?
          khi quanh ta chỉ còn một mảnh cô động
          ta nên làm gì, để lấp khoảng trống
          để bản thân thêm một phần người
          để có thể tái hòa nhập xã hội
          để có thể trở lại ngày tháng năm xưa
          ....

hoodyseder

câis cảm giác khi mà mình gặp một người á, biết bao nỗi lòng nó cứ thế muốn tuôn ra hết, muốn trào ra như chỉ để nói rằng t yêu người
          thì nhận ra người kia mất cmn trí nhớ luôn. xong t thấy khó xử vl
          
          bởi vì khi đã mất trí nhớ, thì sao người mà ta từng quen, sao còn có thể là người của hiện tại
          kể cả khi người khôi phục lại trí nhớ, liệu người đó có còn phải là người mà ta hằng đêm mong nhớ, hay chỉ là tổ hợp của ký ức cũ bị chòng lên ký ức mới làm người kia như bị xẻ làm 2 kiểu ko bt mình là ai?

hoodyseder

phân tích dữ quá cái cũng muốn trải nghiệm thử
            muốn quên hết tất cả mọi người luôn ( ofc là kiến thức học vẫn còn nếu có thể, nếu ko thì tôi thành đại ngốc luôn đấy?)
            kiểu thắc mắt bthan lúc đó có lại sa lầy vào vũng bùn bthan tự giang ra hồi trước ko hay tự cởi mở hơn mà thay đổi ý, rồi nếu thay đổi được thì thử thêm cảm nhớ lại bản thân nữa
            chỉ là ko bt lúc đó tôi sẽ cảm thấy như nào thôi, thất vọng? hứng thú hay thậm chí là xa lạ và chán ghét vì những gì bản thân đã làm?
            nói riết cái muốn thử xem như nào :(
Reply

hoodyseder

chưa mất trí nhớ nên t ko bt ( cảm nhận cá nhân thôi )
            nhưng thử nghĩ đi, kiểu trc khi mất trí nhớ thì mình là một thân phận khác
            sau khi mất trí nhớ thì mình làm lại từ đầu. có thể tới mức đối đầu với người kia luôn
            thì sau khi nhớ lại ọi thứ thì sẽ như nào? kiểu cảm giác đấu tranh tâm lý hay sao ý? bruh t muốn hiểu cảm giác của một người bị mất trí nhớ rồi nhớ lại nó như thế nào vcl
            
            ko bt kiểu như nó có thay đổi hoàn toàn mình không hay mình nhớ lại thì mình vẫn là mình ý :vv
Reply

hoodyseder

ta nhìn ngắm xuân sang
          chào đón thu đơn côi
          nơi chỉ có mình ta
          lẫn một câu nói
          "ngươi là ai?"
          ...nơi người
          .
          .
          .
          .

hoodyseder

ảo ma vl
            viết đại mà không nghĩ ra luôn cấu trúc mình muốn trong lần đầu =))
            tệp thơ này end khi quay trở lại xuân nhé
Reply

hoodyseder

má đọc truyện rồi mới hiểu cảm giác đọc motip AxB nó ngon như thế nào =))
          cái cảm giác bao nhiêu cũng ko đủ ấy, rằng dù cố như thế nào thì cũng ko thể lm cho người đó mãi thành người của mình, thành ra cứ lo sợ đánh mất nhau
          
          mà giờ nó ko phải phiên bản AOB nữa mà là người mù x tướng quân
          ta nói nó ngon thì thôi, vì kiểu ai cũng biết làm tướng thì khả năng chết nơi sa trường là rất cao
          nên kiểu rất hay sợ đánh mất ý, vì sau khi mất thì ngoài tấm di thư và kí ức nhỏ nhoi ra
          thì ta còn gì để níu giữ người ở lại nữa đâu? đến mặt người ta cũng chưa thấy, những gì ta trải đều chỉ qua bằng tai mình
          vậy sao người chắc khi người đi, ta còn gì để nhớ tới chứ?
          
          nói chung plot kiểu này ngon vcl do nó khai thác được rõ tâm lý lo lắng lẫn hoảng  sợ khi yêu ấy
          được cái ít người lm dữ ha =(((