câis cảm giác khi mà mình gặp một người á, biết bao nỗi lòng nó cứ thế muốn tuôn ra hết, muốn trào ra như chỉ để nói rằng t yêu người
thì nhận ra người kia mất cmn trí nhớ luôn. xong t thấy khó xử vl
bởi vì khi đã mất trí nhớ, thì sao người mà ta từng quen, sao còn có thể là người của hiện tại
kể cả khi người khôi phục lại trí nhớ, liệu người đó có còn phải là người mà ta hằng đêm mong nhớ, hay chỉ là tổ hợp của ký ức cũ bị chòng lên ký ức mới làm người kia như bị xẻ làm 2 kiểu ko bt mình là ai?