Hôm nay là sinh nhật chị mình. Tuy là mọi thứ trong ký ức mình phai nhạt đến nỗi mình chẳng còn nhớ nổi mặt chị mình nữa, nhưng mà mình vẫn phải chúc sinh nhật chị mình, vì biết đâu mình là người cuối cùng còn nhớ thì sao.
Thật ra ban đầu lúc mình viết phần truyện Quà, với một số cảnh đi ngủ sau này của mấy truyện khác, mình đều viết nhân vật chúc nhau ngủ ngon, tại vì lúc nào chị mình cũng chúc mình ngủ ngon hết.
Chị mình chiều mình lắm. Không bao giờ lớn tiếng, bực bội hay cáu giận gì với mình. Mình thì cứ hai ơi thế này hai ơi thế kia, em muốn mua cái này em thích cái kia, em muốn nghe kể chuyện, em không ngủ được... Một đứa con nít có một ngàn vấn đề lúc đó, nhưng mà chị mình sẽ chiều hết. Mua cho mình đồ mình thích, nấu đồ ăn theo ý mình, mở nhạc cho mình nghe, cho mình xem mấy cái show hợp với con nít để mình dễ ngủ.
Và cũng kể cho mình nghe nhiều chuyện lắm, nhưng giờ mình mới nhận ra, trong tất cả những điều chị mình kể, không có cái nào là về chị mình cả. Mình không bao giờ biết được chuyện gì đã xảy ra, hay chị mình đã nghĩ gì trong suốt thời điểm đó. Mình chấp nhận rằng đó như là cái giá của sự vô tâm, và cũng có đôi lúc mình ước gì mình đã làm khác đi, ví dụ như ôm chị mình một lần cuối tụi mình gặp nhau chẳng hạn.
Vào lúc mình viết chương đầu tiên của In another liìe, thật ra mình đã nghĩ đến chị mình. Maybe in another life, I'll be your little sister again. A better one.
Maybe in another life =))