đằng sau tòa nhà bộ môn có một lối mòn nhỏ, nơi chẳng mấy ai hoặc chẳng bao giờ có ai thèm lui tới - ngoại trừ mấy nhóc con lớp sáu chơi trốn tìm và rồi sẽ rời đi sau chưa đầy 5 giây khi đã chán.
lần đầu tiên em và nhỏ bạn mò đến cái lối mòn nhỏ như cái lỗ mũi đó, cả hai phải lấy hết tất cả dũng khí tích góp trong đời để nhích từng bước chân vào, rồi để sau đó bị một thằng nhóc lớp sáu đứng sau vách tường hù dọa.
giật mình, hoảng hốt, sau đó nhìn nhau cười thật nhiều. kể từ đó bọn em đã mặc định cái lối mòn này là của riêng mình, mỗi khi có thời gian rảnh đều như con chuột chũi mà chui rúc vào đó. bất kể thời tiết có lạnh buốt hay nóng cháy đầu, nơi ấy đều được tán cây trồng ở bờ rào nhà trường che chở, bao nhiêu cơn gió đều lồng lộng vào cái lối đi nhỏ xíu và hẹp ơi là hẹp đó.
bọn em có thể tìm đủ mọi thú vui ở đấy, từ trèo leo, trêu người qua đường hay cả mấy trò con bò mà chẳng hề biết ngại. em và nó là chúa ghét mấy nơi ồn ào vào đông đúc, điển hình nhất là sân trường giờ nghỉ. và tuyệt nhiên, cái lối mòn trở thành nơi lí tưởng nhất để vui chơi.
chỉ là, chẳng biết từ bao giờ cái nơi mà bọn em mặc định là thế giới riêng của mình, lại bị anh chiếm đóng. chắc có lẽ từ xa, anh thấy em cứ chui rúc trong đấy nên đã thử bắt chước theo, đúng là ghét thật đấy.
mấy lần đầu anh chỉ dám lấp ló sau vách tường, hết ném đá đến đung đưa cái chổi để thu hút sự chú ý của em. nhưng sau vài lần, có lúc vô tình chạm mặt nhau khi anh đang đi cùng bạn trong lối mòn, còn em thì vừa chui vào trong, lúc đấy cả đám chỉ biết sững người chôn chân tại chỗ, và sau đó... à, làm gì có sau đó nữa, em đã vội chạy đi vì ngại rồi. cũng có lúc anh cố tình bám theo em, kể từ những lần vô tình đó, anh đã bạo dạn hơn trước.
đã biết đứng nhìn thằng vào mắt em, đã biết nói chuyện hay ra hiệu với em, và tần suất gặp nhau tại cái lối mòn đấy ngày càng nhiều. khổ nhất chắc chỉ có đám bạn của hai đứa mình thôi nhỉ? cứ phải chứng kiến cảnh hai đứa hí hoáy đứng làm trò với nhau.