icebearsleepzzz

tớ dành cả mùa hè năm ấy để không thôi mơ mộng về thước phim tình yêu ngập màu nắng vàng của miền bắc nước ý, để không thôi thẫn thờ về những người con trai tuổi hai mươi có giọng hát trong trẻo nhất tớ từng nghe, không thôi nghiền ngẫm những cuốn truyện tranh còn thơm mùi giấy mới được chính mình tỉ mỉ lựa chọn trong buổi dạo chơi ở trung tâm thương mại.
          	
          	tớ năm ấy, mang theo ngọn lửa nhiệt huyết đang bập bùng cháy trong chính mình, ngày qua ngày, đêm trở đêm theo đuổi niềm đam mê của tuổi mười hai ngây ngô mà rực rỡ nhất.
          	
          	chỉ là, sau khi lớn hơn một chút (chỉ là một chút chút thôi, tớ nghĩ là vậy), thì chính tớ cũng đã dần dà nhận ra rằng, có lẽ mùa hè của tuổi mười ba sẽ hơi khác một chút.
          	
          	hình như cái điều "hơi khác một chút" kia, có lẽ là tình yêu nhỉ?
          	
          	tớ của tuổi mười ba lần đầu mang trong mình thứ tình cảm đặc biệt. như chồi non khẽ nảy mầm ngay những ngày đông còn lất phất tuyết đầu mùa, chính tớ - cái đứa từng khẳng định sẽ không thèm biết thử mùi vị tình yêu - nay lại muốn đem những tâm tư vụng về nhất của tuổi mới lớn, lần đầu tiên muốn chạm vào thế giới của người khác.
          	
          	mà cái con người ấy, khi im lìm thì trông vô cùng khó gần và khó ở, nhưng khi cười lên thì y đúc chú cún bự với bộ lông bông xù và mềm mại. làm tớ cứ không thôi nhung nhớ cảm giác đan xen những ngón tay xoa rối tung mái tóc dày của cậu ta, tận hưởng hương thơm của dầu gội ngan ngát ôm lấy cánh mũi và xúc cảm ấm mềm nơi bàn tay.
          	
          	có lẽ mùa hè của tuổi mười ba, tớ sẽ ấp ủ bóng hình ấy suốt ba tháng hè, để mỗi khi ngắm nhìn cành sấu xanh ngát hay dàn hoa được trông bên hiên nhà, sẽ vô thức nhớ về nụ cười ngọt như mật của cậu ta.
          	
          	mong rằng, mùa hạ năm nay cũng như tương lai, sẽ đối xử với chúng mình dịu dàng như những vạt nắng đầu ngày, ôm ấp chúng mình bằng cơn mưa rào tí tách trên mái che, bằng tiếng ve sầu những buổi trưa oi ả, bằng hương đất ẩm. mong người sẽ trở thành một kỉ niệm đẹp trong em mỗi khi mùa hạ đến.
          	
          	em yêu người,
          	
          	rất nhiều.

icebearsleepzzz

p/s: lâu rồi chưa viết mấy dòng sến súa này, nhưng hình như văn phong nghe có vẻ tốt hơn hồi trước rồi nhỉ? tuy vẫn lủng củng nhưng đã bớt lủng củng hơn rồi mà.
          	  
          	  dạo này có nhiều chuyện xảy ra quá, chính bản thân cũng cảm thấy mình và người ấy trưởng thành hơn trước rất nhiều, mong là vậy.
Reply

icebearsleepzzz

tớ dành cả mùa hè năm ấy để không thôi mơ mộng về thước phim tình yêu ngập màu nắng vàng của miền bắc nước ý, để không thôi thẫn thờ về những người con trai tuổi hai mươi có giọng hát trong trẻo nhất tớ từng nghe, không thôi nghiền ngẫm những cuốn truyện tranh còn thơm mùi giấy mới được chính mình tỉ mỉ lựa chọn trong buổi dạo chơi ở trung tâm thương mại.
          
          tớ năm ấy, mang theo ngọn lửa nhiệt huyết đang bập bùng cháy trong chính mình, ngày qua ngày, đêm trở đêm theo đuổi niềm đam mê của tuổi mười hai ngây ngô mà rực rỡ nhất.
          
          chỉ là, sau khi lớn hơn một chút (chỉ là một chút chút thôi, tớ nghĩ là vậy), thì chính tớ cũng đã dần dà nhận ra rằng, có lẽ mùa hè của tuổi mười ba sẽ hơi khác một chút.
          
          hình như cái điều "hơi khác một chút" kia, có lẽ là tình yêu nhỉ?
          
          tớ của tuổi mười ba lần đầu mang trong mình thứ tình cảm đặc biệt. như chồi non khẽ nảy mầm ngay những ngày đông còn lất phất tuyết đầu mùa, chính tớ - cái đứa từng khẳng định sẽ không thèm biết thử mùi vị tình yêu - nay lại muốn đem những tâm tư vụng về nhất của tuổi mới lớn, lần đầu tiên muốn chạm vào thế giới của người khác.
          
          mà cái con người ấy, khi im lìm thì trông vô cùng khó gần và khó ở, nhưng khi cười lên thì y đúc chú cún bự với bộ lông bông xù và mềm mại. làm tớ cứ không thôi nhung nhớ cảm giác đan xen những ngón tay xoa rối tung mái tóc dày của cậu ta, tận hưởng hương thơm của dầu gội ngan ngát ôm lấy cánh mũi và xúc cảm ấm mềm nơi bàn tay.
          
          có lẽ mùa hè của tuổi mười ba, tớ sẽ ấp ủ bóng hình ấy suốt ba tháng hè, để mỗi khi ngắm nhìn cành sấu xanh ngát hay dàn hoa được trông bên hiên nhà, sẽ vô thức nhớ về nụ cười ngọt như mật của cậu ta.
          
          mong rằng, mùa hạ năm nay cũng như tương lai, sẽ đối xử với chúng mình dịu dàng như những vạt nắng đầu ngày, ôm ấp chúng mình bằng cơn mưa rào tí tách trên mái che, bằng tiếng ve sầu những buổi trưa oi ả, bằng hương đất ẩm. mong người sẽ trở thành một kỉ niệm đẹp trong em mỗi khi mùa hạ đến.
          
          em yêu người,
          
          rất nhiều.

icebearsleepzzz

p/s: lâu rồi chưa viết mấy dòng sến súa này, nhưng hình như văn phong nghe có vẻ tốt hơn hồi trước rồi nhỉ? tuy vẫn lủng củng nhưng đã bớt lủng củng hơn rồi mà.
            
            dạo này có nhiều chuyện xảy ra quá, chính bản thân cũng cảm thấy mình và người ấy trưởng thành hơn trước rất nhiều, mong là vậy.
Reply

icebearsleepzzz

tâm tư của đứa trẻ với hằng hà sa số những cảm xúc rối bời, bản thân em sẽ luôn sẵn lòng lắng nghe.
          
          và cảm ơn anh, rất nhiều, vì đã tin yêu em.
          
          em yêu anh. em hôn nhẹ lên má phải của anh và vuốt nhẹ lên má trái, thì thầm yêu anh....

icebearsleepzzz

đằng sau tòa nhà bộ môn có một lối mòn nhỏ, nơi chẳng mấy ai hoặc chẳng bao giờ có ai thèm lui tới - ngoại trừ mấy nhóc con lớp sáu chơi trốn tìm và rồi sẽ rời đi sau chưa đầy 5 giây khi đã chán.
          
          lần đầu tiên em và nhỏ bạn mò đến cái lối mòn nhỏ như cái lỗ mũi đó, cả hai phải lấy hết tất cả dũng khí tích góp trong đời để nhích từng bước chân vào, rồi để sau đó bị một thằng nhóc lớp sáu đứng sau vách tường hù dọa.
          
          giật mình, hoảng hốt, sau đó nhìn nhau cười thật nhiều. kể từ đó bọn em đã mặc định cái lối mòn này là của riêng mình, mỗi khi có thời gian rảnh đều như con chuột chũi mà chui rúc vào đó. bất kể thời tiết có lạnh buốt hay nóng cháy đầu, nơi ấy đều được tán cây trồng ở bờ rào nhà trường che chở, bao nhiêu cơn gió đều lồng lộng vào cái lối đi nhỏ xíu và hẹp ơi là hẹp đó.
          
          bọn em có thể tìm đủ mọi thú vui ở đấy, từ trèo leo, trêu người qua đường hay cả mấy trò con bò mà chẳng hề biết ngại. em và nó là chúa ghét mấy nơi ồn ào vào đông đúc, điển hình nhất là sân trường giờ nghỉ. và tuyệt nhiên, cái lối mòn trở thành nơi lí tưởng nhất để vui chơi.
          
          chỉ là, chẳng biết từ bao giờ cái nơi mà bọn em mặc định là thế giới riêng của mình, lại bị anh chiếm đóng. chắc có lẽ từ xa, anh thấy em cứ chui rúc trong đấy nên đã thử bắt chước theo, đúng là ghét thật đấy.
          
          mấy lần đầu anh chỉ dám lấp ló sau vách tường, hết ném đá đến đung đưa cái chổi để thu hút sự chú ý của em. nhưng sau vài lần, có lúc vô tình chạm mặt nhau khi anh đang đi cùng bạn trong lối mòn, còn em thì vừa chui vào trong, lúc đấy cả đám chỉ biết sững người chôn chân tại chỗ, và sau đó... à, làm gì có sau đó nữa, em đã vội chạy đi vì ngại rồi. cũng có lúc anh cố tình bám theo em, kể từ những lần vô tình đó, anh đã bạo dạn hơn trước.
          
          đã biết đứng nhìn thằng vào mắt em, đã biết nói chuyện hay ra hiệu với em, và tần suất gặp nhau tại cái lối mòn đấy ngày càng nhiều. khổ nhất chắc chỉ có đám bạn của hai đứa mình thôi nhỉ? cứ phải chứng kiến cảnh hai đứa hí hoáy đứng làm trò với nhau.

icebearsleepzzz

em và anh chẳng chịu hé môi nửa lời, chỉ làm mấy trò nhí nhố. thật sự, em chẳng biết nên diễn tả cảm xúc ấy như thế nào, nhưng chắc chắn em đã rất rất vui.
            
            nhưng cũng thật khó khăn khi nghĩ rằng, nếu sau này chẳng còn cơ hội cạnh nhau, cái xó xỉnh đầy ắp kỉ niệm với anh đấy, em làm sao mà quên được.
            
            em thật sự rất trân trọng khoảng thời gian đáng yêu này, chỉ mong, sẽ kéo dài mãi mãi.
            
            em yêu anh. em hôn nhẹ lên má phải của anh và vuốt nhẹ lên má trái, thì thầm yêu anh....
Reply