ilmoliuo

Sau tai nạn khiến mình hôn mê suốt bốn năm, Phạm Anh Quân quyết định dọn ra ngoài sống trong khi đầu óc vẫn còn mơ hồ, mặc kệ lời khuyên ngăn từ người thân trong gia đình. Gã biết họ thật sự muốn tốt cho gã, nhưng trong thâm tâm Quân luôn len lỏi một cảm giác xa cách và bài xích đối với họ, gã nghĩ có lẽ mình đã quên đi gì đó và việc sống một mình vào thời gian tới sẽ tốt hơn.
          	
          	Anh Quân thuê một căn biệt thự nằm ở ngoại ô thành phố, nơi có ít cư dân sinh sống và đa số là người già lớn tuổi, gã dọn đến mà không cho bất kỳ ai trong gia đình biết địa chỉ.
          	
          	Ngay ngày đầu tiên dọn đến, Phạm Anh Quân đã phát hiện ra một chuyện kỳ lạ, hay nói đúng hơn là kỳ dị. Gã nhìn thấy một hồn ma, một linh hồn của người đàn ông xem chừng lớn tuổi hơn hắn, rồi chẳng hiểu vì sao, Quân lại thấy hồn ma ấy rất xinh đẹp, và một thứ gì đó mơ hồ len lỏi trong tâm trí gã.
          	
          	Giống như một thước phim đã bị lãng quên đang dần khởi động lại.
          	
          	Linh hồn trong suốt ấy tiến gần về phía gã, híp mắt mỉm cười:
          	
          	"Chào em, anh là Hoàng Kim Long, chơi với anh nhé?"

AvisTimmy

@ ilmoliuo  sì poi dậy không thấy có lỗi vs đọc giả hả má! Nút khiếu nại đâu rồi?
Reply

ilmoliuo

@ AvisTimmy  khong phải với hai đứa m là được
Reply

Ngocmihthuw

@ ilmoliuo  kh viết thì spoil làm dì hả m
Reply

ilmoliuo

Sau tai nạn khiến mình hôn mê suốt bốn năm, Phạm Anh Quân quyết định dọn ra ngoài sống trong khi đầu óc vẫn còn mơ hồ, mặc kệ lời khuyên ngăn từ người thân trong gia đình. Gã biết họ thật sự muốn tốt cho gã, nhưng trong thâm tâm Quân luôn len lỏi một cảm giác xa cách và bài xích đối với họ, gã nghĩ có lẽ mình đã quên đi gì đó và việc sống một mình vào thời gian tới sẽ tốt hơn.
          
          Anh Quân thuê một căn biệt thự nằm ở ngoại ô thành phố, nơi có ít cư dân sinh sống và đa số là người già lớn tuổi, gã dọn đến mà không cho bất kỳ ai trong gia đình biết địa chỉ.
          
          Ngay ngày đầu tiên dọn đến, Phạm Anh Quân đã phát hiện ra một chuyện kỳ lạ, hay nói đúng hơn là kỳ dị. Gã nhìn thấy một hồn ma, một linh hồn của người đàn ông xem chừng lớn tuổi hơn hắn, rồi chẳng hiểu vì sao, Quân lại thấy hồn ma ấy rất xinh đẹp, và một thứ gì đó mơ hồ len lỏi trong tâm trí gã.
          
          Giống như một thước phim đã bị lãng quên đang dần khởi động lại.
          
          Linh hồn trong suốt ấy tiến gần về phía gã, híp mắt mỉm cười:
          
          "Chào em, anh là Hoàng Kim Long, chơi với anh nhé?"

AvisTimmy

@ ilmoliuo  sì poi dậy không thấy có lỗi vs đọc giả hả má! Nút khiếu nại đâu rồi?
Reply

ilmoliuo

@ AvisTimmy  khong phải với hai đứa m là được
Reply

Ngocmihthuw

@ ilmoliuo  kh viết thì spoil làm dì hả m
Reply

ilmoliuo

hông biết sao nữa, chỉ muốn nói là mình thương hoàng kim long nhiều lắm

AvisTimmy

@ ilmoliuo thương nhìu nhìu  @HnNguyn070 coi noá phuyền kìa
Reply

HnNguyn070

@ ilmoliuo  còn mình thương em với em long
Reply

ilmoliuo

tự thấy mấy nay mình năng suất vl 

AvisTimmy

@ ilmoliuo  anh ơi cố lên, 1 2 1 2
Reply

HnNguyn070

@ ilmoliuo  thưởng cho đi tô tượng
Reply

Kik_Maoi

Vỗ tay vỗ tay
Reply

HnNguyn070

GÂU GÂU GÂU GÂU

HnNguyn070

@ HnNguyn070  cac  tu dung doi loc toiii
Reply

ilmoliuo

@ Ngocmihthuw  ôk
Reply

Ngocmihthuw

@ HnNguyn070  lóc nhỏ này dùm
Reply

ilmoliuo

“Ánh sáng yếu ớt chiếu lên người anh tựa một vầng hào quang, Long cúi đầu nhìn vào cái bóng của mình, ngăn không cho nước mắt trào ra khỏi khóe mi.
          
          Thật cay đắng làm sao khi mà lúc anh tỏa sáng nhất lại là lúc bị loại.
          
          Kim Long không quá bất ngờ với kết quả này, hơn hết là anh cảm thấy mừng cho những đứa em nhỏ của mình, khi mà chúng cứ chạy đến ôm lấy anh mà khóc cùng tự trách, còn cả em người yêu tóc bạc đang lủi thủi chờ đợi một cái ôm từ anh.
          
          Long không buồn đâu, thật đấy, và anh đã tự nhủ với bản thân như thế hàng trăm lần khi lén trốn vào phòng thay đồ để không ai phải thấy những giọt lệ đang rơi đầy trên gò má.
          
          Rồi chẳng hiểu vì sao, khi anh đặt chân vào căn phòng vốn đã quen thuộc kia, trước mắt anh tối sầm đi, chân anh bước hụt xuống, như đang rơi vào một khoảng không vô tận.
          
          Khi Long mệt mỏi nhấc mi mắt, trước mắt anh... có tới tận hai Phạm Anh Quân!!
          
          Có điều, là hai phiên bản hoàn toàn khác nhau...”
          

Kik_Maoi

Nhăm nhăm nhăm
Reply

ilmoliuo

spoil tí ha =))
Reply