ôi smitty của em, chiến tranh là thứ tàn ác nhất trên đời này. nó chôn vùi người đàn ông dũng mãnh nhất, độc lập nhất của em. em còn nhớ anh là người coi trời bằng vung, mồ côi và cũng căm hận mẹ từ bé. súng đạn đối với anh là hạt cát, ấy vậy mà smitty của em, người đàn ông của em sau bao đêm ngày dũng cảm trên vùng chiến phải cảm thấy sợ hãi khi thấy cảnh chiến trường hỗn loạn, bom đạn tung hoành mọi nơi, tiếng la hét vang vọng đất trời của các chiến binh và cả bọn phát xít trong giây phút cuối cùng của anh. anh y sĩ, người chí cốt của anh cũng không thể giúp anh qua khỏi khi smitty đã quá kinh hoàng trước cảnh trước mắt. sức sống của anh không thể tồn tại được nữa. ôi smitty của em, từ biệt anh! người chiến binh của tổ quốc. một lần anh ngã xuống là cả ngàn lần người ở lại biết ơn. anh đi nhé! người đàn ông của em đi nhé! để em ở lại căm hận chiến tranh và những kẻ độc tài hèn ác đã khiến anh và những người đồng đội phải như vậy. tạm biệt nhé, anh của em.