jmxjxt

jmxjxt

hôm nay có thời gian rảnh, mình xem lại các trận cũ của u19, u20, u23. văn bình - đình bắc, không phải ngôi sao mới nổi mà là kết quả của một quá trình miệt mài không ngừng nghỉ. ban đầu, mình cũng giống như rất nhiều người ở đây, chỉ thích bắc nên không có ấn tượng gì về người khác. còn bây giờ nếu hỏi mình thích ai hơn trong hai đứa nó thì có lẽ mình không trả lời được. cảm ơn cao văn bình, cảm ơn nguyễn đình bắc. vì nhờ có hai bạn, mới có mình ở đây. sẽ mãi là bộ đôi thủ môn - tiền đạo tín nhất của mình. 

jmxjxt

[draft]
          sau này, cao văn bình đã đi đến rất nhiều nơi, tới rất nhiều câu lạc bộ, lại trải qua cảm giác ngàn cân treo sợi tóc khi bắt chính ở đội tuyển, giành vô số giải thưởng lớn nhỏ. hắn cũng đã ôm những người đồng đội đó, khen họ giỏi, làm điểm tựa cho họ. 
          
          nhưng vào một đêm không trăng không sao, bạn cùng phòng của hắn mở ti vi, xem một trận vòng bảng của công an hà nội. hắn ngẩng đầu lên, đúng lúc nguyễn đình bắc rời sân vì bị thẻ đỏ. anh không nằm vật xuống sân cỏ như anh từng làm, chỉ cúi đầu như đang xin lỗi toàn thể người hâm mộ, bờ vai khẽ run. 
          
          cao văn bình bật dậy, hắn mở điện thoại xem giờ, nghĩ gì đó rồi đi thẳng vào phòng. người đồng đội ấy gọi với theo:
          
          - ê bình, đi đâu thế, khuya rồi mà.
          
          hắn không đáp lại ngay. lúc sau khoác theo chiếc balo nhỏ, chắc để vài đồ dùng cá nhân cần thiết. 
          
          - ra sân bay
          
          - hả? bay cái gì để sáng mai rồi tính. 
          
          - về hà nội
          
          - nhưng về làm gì mới được?
          
          người bạn cùng phòng ấy ngơ ngác, nhìn hắn bỏ lại một câu cộc lốc rồi biến mất dạng. 
          
          
          
          
          
          
          
          

chanhduong_0

@jmxjxt đ chê, tôi cần e ồn hơn
Reply

jmxjxt

@ chanhduong_0  đăng k hồi chiêu thế này sợ mng chê em nói lắm kkk
Reply

chanhduong_0

@jmxjxt đêm tới là khi bếp trưởng nổ quả hàng ngon vl
Reply