justaghost3101
Link to CommentCode of ConductWattpad Safety Portal
thủy táng, hoả táng, mộc táng, hay thổ táng — đều là những cuộc hội ngộ chóng vánh rồi ly tán hai nơi không hẹn ngày gặp gỡ. tất cả dừng lại bằng cảnh tượng mỗi người một ngả, ai nấy bước trên những con đường đối nghịch, không biết còn giao nhau bao nhiêu lần giữa thế thái nhân tình.
chỉ riêng hoa táng, họ mở đầu trong riêng rẽ, kết thúc bằng tương phùng.
chỉ riêng hoa táng, họ chưa từng rời xa nhau.
justaghost3101
viết hoa táng xong tịt ngòi cả đời—
justaghost3101
@ justaghost3101 nhưng ít nhất tớ đã moi hết ruột gan mà viết, tới mức chẳng còn gì để trao đi nữa. có lẽ tâm trạng của dazai tiên sinh khi viết câu "tôi không thể viết được nữa" sau khi hoàn thành nhân gian thất cách, nó cũng từa tựa thế này chăng?
•
Reply
justaghost3101
ý là, tớ sẽ thử viết dark romance--
justaghost3101
tui muốn viết longficcccc manifest đi mà plssss
solizaily
mình cảm ơn cô ấy nhiều vì đã viết tặng mình tác phẩm "Malaysia và tình ca xứ biển". mình không nghĩ chỉ trò chuyện đơn thuần nhưng đã cho cô ấy cảm hứng để viết, mình rất vui. mình yêu văn của cô ấy, từng câu chữ đều như đang sống, nhảy nhót trong trái tim và trí tưởng tượng của mình, mình trân trọng và biết ơn tình cảm này của cô ấy (cũng như những tácp hẩm trước giờ cổ viết)
chúc cô ấy sẽ luôn giữ được đam mê với chuyện viết lách, mọi thứ trong tương lai sẽ luôn suôn sẻ nhé.
justaghost3101
@solizaily tớ mang trái tim của một bà hoàng ý tưởng nhưng lại náu mình trong thân xác của một cá thể chúa lười. thế nên tớ luôn cần một cú đẩy. người tớ tẩm đầy xăng và chỉ cần một mồi lửa nhỏ, tớ sẽ đốt mình cho tới khi rực rỡ văn chương. và tớ cứ mãi quẩn quanh, tìm kiếm một lý do cất bút; cho tới khi cậu bảo "viết đi". đột nhiên, mọi sự tỏ tường và giản đơn tới lạ. "ừ nhỉ, mình chỉ cần viết thôi mà?" - tớ đã nghĩ vậy, rồi mở word ra đánh máy như điên, quên cả ăn ngủ, chỉ viết và viết. dường như tớ sẽ chẳng bắt đầu một cái gì nếu thiếu nguồn cảm hứng khi trò chuyện với cậu. cảm ơn cậu, và chúc cậu sẽ luôn tiến về phía trước như những cơn sóng - dịu dàng yên ả, mang theo thật nhiều khát vọng mà băng qua nỗi sợ, tìm thấy nơi cậu thuộc về.
•
Reply
justaghost3101
thủy táng là chôn vùi quá khứ. hỏa táng là tiến đến tương lai. mộc táng là sống trong hiện tại. vậy còn thổ táng, lại là thì nào đây?
justaghost3101
@Jigoku_Amane tui thấy đề xuất của bà hay quá chớ, làm tui nảy idea lắm đó mà tui cũng hong biết bao giờ viết:>>> cột sống quá tấp nập và tui cũng quá lười, nhưng mà tới khi tui có gì đó muốn nói với gã thì tui sẽ trở lại viết bán sống bán chết thôii
•
Reply
Linh__Nguyet
@justaghost3101 Chỉ là một đề xuất nhất thời của tui thôi mà ai ngờ bà viết thiệt. Iu pà ghiaaa
•
Reply
justaghost3101
trước khi đặt tên bài phân tích/tản văn về light yagami của mình là "tà dương", tôi thực không biết dazai osamu cũng có một tác phẩm tên là "tà dương". bây giờ nhìn lại những đứa con của mình mới thấy bị trùng tựa đề với gã nhân gian thất cách thời minh trị ấy, không biết nên tức hay nên hãi hùng.
Linh__Nguyet
@justaghost3101 ultr bất ngờ thiệttttt. Cứ coi như pà có duyên với gã đi hehe:>
•
Reply
Linh__Nguyet
@justaghost3101 Tui thấy cuộc đời của Yagami với tiểu thuyết tà dương có vài điểm trùng nhau nè:3. Tà dương của Dazai Osamu kể về một gia đình quý tộc sa sút, còn Yagami đánh rơi vòng hào quang thiên chúa ngay lúc trời điểm chiều tà.
•
Reply
justaghost3101
mỗi cái chết đều mang một sứ mệnh.
thủy táng là chịu tang bằng nước, cho tất cả những đau đớn và tình sử dạt trôi theo con kênh đào tamagawa không hẹn ngày trở lại, để lưu luyến về nhau chết trong sóng nước, tan tác vỗ bờ. cũng tức là chôn vùi quá khứ.
còn ở hỏa táng, hai kẻ tồi tàn đốt trụi mình trong khói lửa, tro tàn phút chốc mà kinh diễm một đời, sống không tiếc hối, dứt khoát rời khỏi những lề thói u minh cũ mà đặt tay lên vai nhau, giục giã đối phương tiến về phía màn đêm bằng thứ ánh sáng chỉ riêng mình sở hữu. cũng tức là giết chết hiện tại, tiến tới tương lai.
thông điệp của hỏa táng rõ ràng nhân văn, tươi sáng gấp nhiều lần thủy táng. nhưng thử hỏi nếu không có thủy táng nâng đỡ làm nền, thì hỏa táng làm thế nào rực rỡ, vàng son tới vậy? cho nên thiên truyện nào cũng là cần thiết không thể đo lượng; mỗi cái chết đều mang một cái kén dung dưỡng những cú đập cánh khác nhau.
sống - trưởng thành, luôn là một quá trình lột xác qua từng cái đám tang trong lòng mình.
justaghost3101
@Jigoku_Amane mỗi tội wattpad update cái nó bỏ mục tin nhắn của tui với reader thân yêu mất rồi TT rầu ghia
•
Reply
justaghost3101
áp lực tạo nên kim cương, một thứ đá quý dù có "quý" suy cho cùng cũng là một loại "đá". tính chất vật lý hoàn hảo đi kèm với tính chất vô cảm hoàn hảo.
notsunflowerr
mài ngừng coii