khongphaijen

Suy cho cùng, lý do mà ông bà Witterseign dành nhiều sự quan tâm đến mức vô lý cho em như vậy cũng chỉ xuất phát từ bản chất tham lam vốn có của những kẻ bề trên.
          	
          	Ông Witterseign đã luôn yêu mẹ. Ông ta có thể ghét cha, ghét cái vẻ nghèo hèn thấp kém đó của ông lại có thể có được trái tim người ông ta yêu, nhưng ông ta không thể ghét em được. Vì em chảy trong mình dòng máu của mẹ, em có đôi mắt và khuôn mặt đậm nét phương Đông của mẹ, vì em là con của bà - ông ta cũng yêu cả em. Ông ta luôn ước ao rằng thay vì Robert, em sẽ là con của ông ta, để mang lại cho ông Witterseign một cảm giác rằng mẹ đã thuộc về ông ta.
          	
          	Còn phu nhân Witterseign, em nghĩ rằng đó là do bà không có được tình yêu của bất kì ai trong gia đình này.
          	
          	Một người chồng lạnh nhạt, một đứa con trai xa xứ, bà chỉ còn một mình. Em cho rằng một phần nào đó trong bà ghen tị với mẹ, nhưng sự ghen tị đó lại vì tình thương bà dành cho mẹ mà không thể biến thành hận thù. Nó là một thứ cảm xúc lạ lẫm khiến phu nhân lạc lối, luôn khát khao nhưng lại không muốn giành lấy sự hạnh phúc vốn là của mẹ. Nên khi bà nhìn thấy em, một đứa trẻ gầy gò nhưng sáng sủa và thông minh, bà đã muốn em là của bà.
          	
          	Họ yêu thương em cũng chẳng phải vì em, nên Seonghyeon không cảm thấy ông bà Witterseign đủ quan trọng để em phải bận lòng. Nhưng Keonho thì khác.
          	
          	Em sẽ rời bỏ viện Burska nếu nơi đó không còn Keonho nữa, hay thậm chí là rời bỏ vùng đất này, đất nước này, miễn là em có Keonho cạnh bên.
          	
          	Seonghyeon cho rằng đây là tình yêu của riêng em. Tình yêu của mẹ và cha là thứ tình yêu vị tha và yên ả, nhưng với Seonghyeon, miễn là Keonho thuộc về em thì em chẳng cần một cuộc sống sung túc làm gì.

khongphaijen

Suy cho cùng, lý do mà ông bà Witterseign dành nhiều sự quan tâm đến mức vô lý cho em như vậy cũng chỉ xuất phát từ bản chất tham lam vốn có của những kẻ bề trên.
          
          Ông Witterseign đã luôn yêu mẹ. Ông ta có thể ghét cha, ghét cái vẻ nghèo hèn thấp kém đó của ông lại có thể có được trái tim người ông ta yêu, nhưng ông ta không thể ghét em được. Vì em chảy trong mình dòng máu của mẹ, em có đôi mắt và khuôn mặt đậm nét phương Đông của mẹ, vì em là con của bà - ông ta cũng yêu cả em. Ông ta luôn ước ao rằng thay vì Robert, em sẽ là con của ông ta, để mang lại cho ông Witterseign một cảm giác rằng mẹ đã thuộc về ông ta.
          
          Còn phu nhân Witterseign, em nghĩ rằng đó là do bà không có được tình yêu của bất kì ai trong gia đình này.
          
          Một người chồng lạnh nhạt, một đứa con trai xa xứ, bà chỉ còn một mình. Em cho rằng một phần nào đó trong bà ghen tị với mẹ, nhưng sự ghen tị đó lại vì tình thương bà dành cho mẹ mà không thể biến thành hận thù. Nó là một thứ cảm xúc lạ lẫm khiến phu nhân lạc lối, luôn khát khao nhưng lại không muốn giành lấy sự hạnh phúc vốn là của mẹ. Nên khi bà nhìn thấy em, một đứa trẻ gầy gò nhưng sáng sủa và thông minh, bà đã muốn em là của bà.
          
          Họ yêu thương em cũng chẳng phải vì em, nên Seonghyeon không cảm thấy ông bà Witterseign đủ quan trọng để em phải bận lòng. Nhưng Keonho thì khác.
          
          Em sẽ rời bỏ viện Burska nếu nơi đó không còn Keonho nữa, hay thậm chí là rời bỏ vùng đất này, đất nước này, miễn là em có Keonho cạnh bên.
          
          Seonghyeon cho rằng đây là tình yêu của riêng em. Tình yêu của mẹ và cha là thứ tình yêu vị tha và yên ả, nhưng với Seonghyeon, miễn là Keonho thuộc về em thì em chẳng cần một cuộc sống sung túc làm gì.

khongphaijen

- Tôi sẽ quay lại, Hiori, tôi chắc chắn sẽ quay lại.
          
          - Ồ, cậu có vẻ thích nơi này.
          
          Cậu cười, một nụ cười bất đắc dĩ nhưng không gượng, cậu không thích nói chuyện khi đang hút thuốc, tôi nghĩ vậy.
          
          - Cậu không thích Florence sao?
          
          Câu hỏi bật thốt ra khỏi miệng tôi trước khi tôi kịp hiểu mình đang nói gì. Dĩ nhiên là tôi biết chứ, rằng Hiori không thuộc về mùa hè ở Florence, không thuộc về nước Ý xinh đẹp, hay thậm chí là chẳng thuộc về nơi đâu trên thế giới này. Không gì níu được cậu lại, cậu không vấn vương, cũng không thương nhớ ai hay bất kì điều gì.
          
          Như một hạt tuyết lạnh giá vô tình rơi vào lòng bàn tay, dù có cố gắng đến đâu thì rồi nó cũng sẽ tan đi, biến mất, không gì giữ lại được.
          
          Khiến tôi tự hỏi rằng một linh hồn tự do như vậy liệu có bao giờ tìm được cho mình một bến đỗ hay không? Và bến đỗ đó sẽ phải đẹp đẽ đến nhường nào mới khiến cho đôi chân cậu dừng lại mãi ở đó.
          
          - Mùa hè ở dinh thự rất đẹp.
          
          Cậu bâng quơ, giọng hơi khàn vì khói thuốc lá.
          
          - Tại sao cậu lại thích Florence đến vậy?
          
          Cậu đột nhiên hỏi, đôi mắt cong nhẹ liếc sang nhìn tôi. Tôi hơi bối rối, lóng ngóng làm cho một chút tàn thuốc còn vương hơi lửa rơi vãi lên mu bàn tay trắng trẻo, nong nóng.
          
          - Tôi... cũng không rõ.
          
          Cậu có lẽ nhận ra sự mịt mù trong ánh mắt tôi nhìn cậu, khóe môi cậu vẫn giữ nguyên nụ cười đó nhưng quay mặt đi, dường như không còn muốn nhìn thấy tôi nữa.
          
          - Cậu là người tốt, cậu chủ. Cậu cao quý và đẹp đẽ, điều đó là điều tốt, nên đừng hút thuốc. Mùi thuốc lá nghe rất kì lạ khi ở trên người cậu.

khongphaijen

Khi tôi gặp lại chị Anri vào một khoảng nào đó giữa những năm tháng cứ đẩy và kéo tôi đi, tôi đã đứng lại nhìn mặt người chị mà tôi đã hết mực yêu quý - người đã đứng tuổi, chín chắn và trưởng thành hơn chị trong trí nhớ của tôi. Chị kể tôi nghe về bác Ambrose, về con chó già Scheta, về việc chị đã từ bỏ cuộc hôn nhân chẳng đâu tới đâu của mình với người chị yêu rồi rời bỏ Florence, và kể tôi nghe về Hiori.
            
            Chị bảo, cậu ấy đã xin nghỉ việc tại dinh thự ngay sau khi tôi rời đi.
            
            Hiori đã nói với chị rằng cậu ấy không hạnh phúc, dường như cậu ấy đã làm rơi mất một phần nào đó của bản thân mình, rồi cậu ấy rời đi mất. Cậu ấy chưa bao giờ ngoái đầu nhìn lại dù chỉ một lần.
            
            Đàn bướm trong bụng tôi đã chết hẳn từ bao giờ. Hay có thể nói, chúng chỉ sống dậy trong một chốc khi Hiori hôn tôi trên mui chiếc xe cũ vào ngày hôm đó.
Reply

khongphaijen

Đàn bướm trong bụng tôi nhộn nhạo bởi từng cái hôn của cậu. Khi Sae hôn tôi vào buổi học ngày hôm đó, tôi chỉ cảm thấy đôi môi anh ấy thật mềm, và thật nhạt nhẽo. Anh ấy không có vị thuốc lá, Sae có mùi như sách, một quyển sách khô khan đầy giá trị. Anh ấy có một vòng tay ấm áp và vững chãi, anh ấy có thể ôm trọn tôi vào lòng chỉ với một tay, anh ấy đã làm vậy. Nhưng tôi không thấy yêu anh.
            
            Tôi nghĩ rằng phu nhân Irencia sẽ hài lòng hơn, ít nhất bà sẽ không đay nghiến tôi đến tận cùng, nếu người tôi đang ôm chặt trong ngực là Sae. Nhưng chỉ là tôi không yêu anh thôi.
            
            - Em thật kì lạ. Em xấu xí và bướng bỉnh, nhưng lại quá xinh đẹp và cao quý. Bất kì ai chạm mắt với em dù chỉ là một chút đều bị em hút vào, tôi căm ghét em vì điều đó, em biết không?
            
            Không phải bất kì ai đâu, Sae. Em ước mình có thể trở thành người như anh nói.
            
            Vì dù sao thì suy cho cùng, Hiori cũng sẽ chẳng bao giờ yêu em.
Reply

khongphaijen

Cậu cười, từ góc nghiêng này tôi chẳng thể nói rõ đó có phải là một nụ cười mỉa mai hay không, nhưng cậu không đáp lại tôi. Khoảng không giữa chúng tôi ngày một xa dần, xa dần rồi mãi mãi chẳng có sự giao nhau nữa, nhịp thở của cậu dường như đã tan mãi vào làn khói mờ ảo ấy.
            
            Đến khi điếu thuốc trên tay cậu đã tàn hẳn, cậu ngước mắt lên nhìn khuôn mặt tôi, mùi nicotin trên người cậu nồng chưa từng thấy - chị Anri không thích bộ vest mà chị đã cất công là phẳng phiu cho cậu bị ám mùi thuốc lá nên cậu chưa từng hút nhiều đến vậy, và giọng cậu khàn đặc, trộn trong đó những thứ cảm xúc phức tạp mà tôi không muốn cố để hiểu.
            
            - Tôi hôn cậu được không?
            
            Cậu ấy đã hỏi tôi như vậy. Và rồi chúng tôi lại giao nhau một lần nữa.
            
            Tôi nằm ườn ra mui của chiếc xe hơi cũ, dưới tấm lưng trần lót chiếc áo vest đã nhăn nhúm của cậu. Không ai biết chúng tôi ở đây, không ai biết chúng tôi đã từng thế này, và sẽ không ai biết, không một ai.
            
            Hiori có mùi thuốc lá rẻ tiền. Đó là loại thuốc tệ nhất tôi từng nếm thử qua, nhưng tôi lại thích nó lẫn với mùi vị của cậu. Bởi nó gợi cho tôi nhớ về khi đó, khi cậu chìa một bao thuốc lá nhàu nhĩ vì bị nhét sâu vào túi áo ra trước mặt tôi, không hề tự nguyện mời tôi một điếu giữa khu phố đông nghịt người ở Florence.
            
            Khi đó, tôi đã nghĩ đến việc mình thật sự yêu cậu đến nhường nào.
Reply

khongphaijen

Em không nghĩ rằng đàn bướm trong bụng Hiori đủ lớn để tạo ra một cơn bão trong tâm trí cậu. Mọi thứ của mùa hè đều nhạt nhòa như được quay bởi một cái máy quay phim cũ rích mua ở một cửa hàng đồ cũ bé tí ở góc đường, có khi, rồi cậu ấy sẽ không còn nhớ mặt em có hình dáng ra sao nữa.
          
          Nếu Yoichi rời Florence, mùa hè của em đã chấm dứt - căn dinh thự, cẩm tú cầu, con chó ngu ngốc Scheta, đường phố chật ních khách du lịch đeo trên vai cái balo to tướng, những cô nàng sành điệu khoát váy áo tươi cười; qua khung cửa sổ chiếc Ford mới cóng, Yoichi thấy một khung cảnh muôn màu muôn vẻ, nhưng em chỉ thấy thôi, không có em tồn tại trong đó.
          
          Như đàn bướm trong bụng của Hiori, lượn lờ xung quanh bãi hoa rực nắng rồi vỡ tan vào hư không, lặng thinh, như chưa từng tồn tại.
          
          "Cậu sẽ đến làm ở nhà hàng pasta Néville sao?"
          
          Hiori nghiêng đầu, bảo rằng không biết. Đời cậu dài mà, cậu tự do như một cánh bướm, cậu có quyền lựa chọn cho mình một ngã rẽ giữa những con phố kín người.
          
          Còn Yoichi, em sẽ đi thẳng. Một đường đến đỉnh cuộc đời.
          
          "Tớ thích pasta ở đó lắm."

khongphaijen

Sau này, Yoichi biết rằng, Hiori chưa từng xin việc ở nhà hàng Néville. Trời đông lạnh, đàn bướm của em tan biến.
Reply

khongphaijen

Isagi từng nói, có lẽ áo Blouse không hề hợp với em.
          
          Trái tim Isagi mỏng manh và dễ vỡ tựa thủy tinh, em dễ sợ hãi trước cái chết - thứ tồn tại song song với chiến tranh, dịch bệnh; với sự tham lam và ích kỉ của con người.

khongphaijen

ngôi thứ 1 khó diễn tả đủ ý quó
Reply

khongphaijen

đắn đo xem nên viết ngôi thứ 1 hay thứ 3
Reply

khongphaijen

ai cũng sợ chết mà. người muốn chết trước lúc sắp chết người ta cũng sẽ sợ thôi.
Reply

khongphaijen

Tôi nhìn kim đồng hồ dần trôi về con số mười hai, rồi lại nhìn ra màn đêm tĩnh mịch qua lớp cửa kính.
          
          Hôm nay là ngày mười lăm tháng bảy, và ngày mai,
          
          Cũng sẽ là ngày mười lăm tháng bảy.
          
          Ngày mai mẹ tôi sẽ làm món thịt xào, ba tôi sẽ thắt nhầm chiếc cà vạt bị dính sốt cà chua ở mặt sau, anh trai tôi sẽ bỗng nhiên xoa đầu tôi trước khi anh rời khỏi nhà.
          
          Và em của tôi, em yêu dấu của tôi.
          
          Em sẽ gọi tôi vào lúc một giờ bốn mươi ba phút chiều. Tôi không bắt máy.
          
          Em sẽ gọi tôi thêm một cuộc nữa vào hai giờ tròn. Tôi không bắt máy.
          
          Đến khi tôi bắt máy sẽ là cuộc gọi cuối cùng. Em sẽ thều thào với tôi hai chữ "tạm biệt" rồi im lặng.
          
          Không có bất kì lời giải đáp nào cho câu hỏi của tôi, rằng vì sao thời gian lại lặp lại vào đúng cái ngày tang thương này nhưng tôi mãi không thể thay đổi được cái chết của em. Vì sao vậy.
          
          "Nếu không thể thay đổi thực tại của em, vậy tôi sẽ thay đổi thực tại của chính mình."
          
          Vào cái lúc kim giờ chệch khỏi con số mười hai, không còn cái ngày mười lăm tháng bảy nào được lặp lại nữa, đánh đổi một sinh mạng để thời gian quay trở về quỹ đạo của nó.
          
          Ngày mai, tôi sẽ không còn được ăn món thịt xào của mẹ dù đã ngán tận cổ, không còn được nhắc bố về vết sốt cà chua ở phía sau chiếc cà vạt cũ, không còn đứng đó đón nhận cái xoa đầu lạ lẫm của anh tôi nữa.
          
          Tôi sẽ không còn tồn tại để nhận thêm bất kì cuộc gọi nào từ em nữa.

khongphaijen

Có lẽ việc này xuất phát từ sự hối hận của tôi.
            
            Ngày mười lăm tháng bảy "đầu tiên", tôi nhớ mình đã chạy đến mức bàn chân rách toạc ra, đẫm máu, chỉ để đứng từ xa nhìn em được đưa lên xe cứu thương.
            
            Tôi đã nghĩ vì tôi mà em chết.
            
            Nếu không có tôi xuất hiện trong cuộc đời em, em sẽ sống tốt, em sẽ không chết, ngày mười lăm tháng bảy của em sẽ chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác. Nhưng tôi chưa từng ước rằng mình sẽ cứu sống được em.
            
            Tôi đã ước mình không tồn tại.
Reply

khongphaijen

Mùa hè đã dần trôi. Cảm xúc của con người cũng dần phai tàn.
          
          Bởi vì mùa hè là mùa của tuổi trẻ, Satoru đã sắp không còn ở cái tuổi trẻ ấy nữa. Bị bỏ rơi, chơi vơi giữa cái oi bức; cây kem vị soda chảy xuống, dính nhớp trên bàn tay thon dài, Megumi dường như mất đi vị giác, chẳng còn thích thú gì nữa.

khongphaijen

"Em có biết nếu anh không đến thì em sẽ như thế nào không?! Tại sao? Nói cho anh nghe đi, anh xin lỗi vì đã không lắng nghe em, nói anh nghe đi, bất cứ điều gì em muốn nói, anh sẽ nghe hết, nên là đừng—"
            
            "Satoru à. Em không mong mùa hè của anh sẽ tồn tại mãi mãi."
            
            "Vì em sẽ luôn ở cái mùa hè này, em sẽ luôn đứng sau anh, nên xin anh đừng quay đầu lại thêm lần nào nữa. Hãy chạy đi."
            
            Megumi cười, một nụ cười toe toét.
            
            Khóe mắt em cay xè, nhưng chẳng sao cả. Em sẽ rửa sạch thứ kem vị soda đang dính nhớp trên những ngón tay này để có thể chạm vào anh, nhưng bây giờ em không thể. Thế nên là, chạy đi Satoru, chạy đi thật xa, đừng quay đầu lại.
Reply

khongphaijen

Nước hồ xanh, nồng mùi. Megumi cởi bỏ chiếc áo phông trắng, vứt lên khán đài, chỉ mặc độc một chiếc quần đùi. Khi chân em vừa chạm mặt nước, em ngã.
            
            Megumi không nhận thức được cú ngã đó là do em cố tình để bản thân ngã, hay chỉ là một tai nạn. Toàn thân em lạnh buốt và số không khí ít ỏi trong khoang miệng không đủ để em cầm cự đến khi ngoi lên được mặt nước; em thấy chơi vơi, không có thứ gì để bám vào, chỉ có đốm sáng đang tan dần ra khi em ngước nhìn lên mặt nước.
            
            "Megumi! Em điên hả?!"
            
            A, là giọng Satoru.
            
            Em xin lỗi. Em không cố ý đâu mà. Xin đừng giận em nhé.
            
            Em chỉ muốn tìm hiểu về cái cảm giác mà anh mê đắm suốt những năm tháng tuổi trẻ, cái thứ mà anh đã chiến đấu để giữ lại nó, em muốn thử em rốt cuộc nó là như thế nào. Em muốn hiểu về anh, muốn thử được dòng nước lạnh bao bọc toàn bộ cơ thể như anh, cảm giác của em bây giờ liệu có giống như anh không, anh à?
Reply