kkazeda

Họ đứng sóng vai nơi tầng thượng lộng gió, phía xa là ánh đèn thành phố hào nhoáng đến mức khiến tầm mắt cũng bắt đầu trở nên mờ mịt.
          	
          	Jeong Jihoon rút một điếu thuốc ra, ngậm trên đầu môi khô khốc, cậu không đốt ngay mà lịch sự chìa bao thuốc về phía người kia, ý mời lộ rõ qua hành động. Kim Hyukkyu nhìn bao thuốc màu tím trên tay cậu một hồi lâu, sau đó mới chậm rãi lắc đầu. 
          	
          	Cậu bật cười, không trách móc thái độ hờ hững của người nọ, vô cùng bình tĩnh mà châm lửa. Ánh sáng lập lòe thậm chí còn không đủ để soi sáng gương mặt trắng bệch của Jeong Jihoon, khi mà một bên mặt của cậu gần như chìm vào bóng tối, trong khi Kim Hyukkyu lại được ưu ái đứng ở nơi bóng đèn sân thượng chiếu rọi.
          	
          	"Không thích loại này nữa?" Cậu nhỏ giọng hỏi.
          	
          	Kim Hyukkyu nhàn nhạt trả lời, "Anh không biết em đang nói đến chuyện gì."
          	
          	"Thôi mà anh, rõ ràng anh hiểu ý em là gì mà."

kkazeda

Họ đứng sóng vai nơi tầng thượng lộng gió, phía xa là ánh đèn thành phố hào nhoáng đến mức khiến tầm mắt cũng bắt đầu trở nên mờ mịt.
          
          Jeong Jihoon rút một điếu thuốc ra, ngậm trên đầu môi khô khốc, cậu không đốt ngay mà lịch sự chìa bao thuốc về phía người kia, ý mời lộ rõ qua hành động. Kim Hyukkyu nhìn bao thuốc màu tím trên tay cậu một hồi lâu, sau đó mới chậm rãi lắc đầu. 
          
          Cậu bật cười, không trách móc thái độ hờ hững của người nọ, vô cùng bình tĩnh mà châm lửa. Ánh sáng lập lòe thậm chí còn không đủ để soi sáng gương mặt trắng bệch của Jeong Jihoon, khi mà một bên mặt của cậu gần như chìm vào bóng tối, trong khi Kim Hyukkyu lại được ưu ái đứng ở nơi bóng đèn sân thượng chiếu rọi.
          
          "Không thích loại này nữa?" Cậu nhỏ giọng hỏi.
          
          Kim Hyukkyu nhàn nhạt trả lời, "Anh không biết em đang nói đến chuyện gì."
          
          "Thôi mà anh, rõ ràng anh hiểu ý em là gì mà."

kkazeda

nhức đầu thiệt chứ :) 

kkazeda

@ kkazeda suýt chết 
Ответить

himelixir

@ kkazeda  ôi anh về rồi à anh ơi
Ответить

memories4hyeonjun

Bà thích TXT hẻee

memories4hyeonjun

@ iammkemm  tr oii vừa gặp trên fb:)))
Ответить

kkazeda

@ iammkemm à đúng rùi nhaa hjhj
Ответить

kkazeda

Lược dịch cmt dưới fic "Vết lõm" của author "Đèn hiệu lượng tử".
          
          --------------
          
          Lee Sanghyeok của năm 21 tuổi dường như vẫn còn mơ hồ về mối quan hệ giữa con người và con người với nhau, nhưng vì Han Wangho đã đến bên anh bằng thứ tình yêu sống động và nhẹ nhàng nhất, nên anh đã học được cách bày tỏ suy nghĩ và cảm xúc của mình một cách thẳng thắn đến lạ thường, và anh ấy đã luôn thể hiện những điều đó ra một cách trẻ con.
          
          Han Wangho của năm 19 tuổi, dũng cảm và rụt rè, đã quyết định phơi bày hết tâm can của mình vào thời điểm sáng chói nhất để đối phương có thể trông thấy trái tim em đang đập (một cách mãnh liệt) như thế nào. Dù sao đi nữa thì Lee Sanghyeok năm 21 tuổi cũng đã giữ chiếc nhẫn đó, và im lặng trong suốt quãng thời gian dài.
          
          May mắn thay, cái kết không hề bị bỏ lỡ, trong suốt sự nghiệp dài đằng đẵng chất chứa đầy thành tích cùng sự tiếc nuối, dù bạn có giấu kỹ tình ý đến đâu thì vẫn sẽ để lại dấu vết. 
          
          (Đoạn kết) không phải là trao lại nhẫn cho chủ nhân ban đầu của nó, mà là trả lại chúng ta của năm đó một cách hoàn hảo và vẹn nguyên.
          
          ------------------
          
          Cmt khác: chỉ cần cho tình yêu một chút thời gian, rồi tình yêu cũng sẽ trở về với bạn.
          

kkazeda

@ since310 cái cmt này đã đợi tôi 2 năm để được đăng tải, xin lỗi vì lười =))) nếu không phải dọn kho cuối năm có khi tôi còn không nhớ có cái fic này nữa cơ
Ответить