kusdecus

"em muốn lấy giông Huệ lậy thầy Sư Tử ăng nhăng nhăng"

_captain

@kusdecus =)))))) không phải huệ nhưng cũng là miền trung đây kkkkkk
Reply

kusdecus

kusdecus
          	  
          	  quay lại với thầy sư tử =))))) thì thầyyyyy ơiiii thầy là những gì tinh túy và ngầuuuu nhất của 2 ex của emmm ó. thầy lí trí và ổn định, trai huế, truyền thống và gia trưởng nhẹ như cap; và thầy có sự cháy, ngon, cởi mở, phóng khoáng, phố thị đàng điểm và không ngại chơi của ari.
          	  
          	  và vì thầy là leo, và có những mặt em yêu nhất ở đàn ông (đàn ông muôn lăm đàn ông vạn tuế =))) nên thầy char em iu nhất có được chưa nèo
Reply

kusdecus

tôi nghĩ ổng sẽ là bến đỗ cho người bôn ba tình ái quá lâu cần được yên ổn không có nhu cầu ngao du nữa. hoặc ổng sẽ cảm thấy thế giới này đcm toàn là dối trá, và sẽ biến thành fuckboy cho tôi - con nyc chó đẻ của ổng tiếc nuối vì đã bỏ lỡ kho báu =))))
Reply

kusdecus

"em muốn lấy giông Huệ lậy thầy Sư Tử ăng nhăng nhăng"

_captain

@kusdecus =)))))) không phải huệ nhưng cũng là miền trung đây kkkkkk
Reply

kusdecus

kusdecus
            
            quay lại với thầy sư tử =))))) thì thầyyyyy ơiiii thầy là những gì tinh túy và ngầuuuu nhất của 2 ex của emmm ó. thầy lí trí và ổn định, trai huế, truyền thống và gia trưởng nhẹ như cap; và thầy có sự cháy, ngon, cởi mở, phóng khoáng, phố thị đàng điểm và không ngại chơi của ari.
            
            và vì thầy là leo, và có những mặt em yêu nhất ở đàn ông (đàn ông muôn lăm đàn ông vạn tuế =))) nên thầy char em iu nhất có được chưa nèo
Reply

kusdecus

tôi nghĩ ổng sẽ là bến đỗ cho người bôn ba tình ái quá lâu cần được yên ổn không có nhu cầu ngao du nữa. hoặc ổng sẽ cảm thấy thế giới này đcm toàn là dối trá, và sẽ biến thành fuckboy cho tôi - con nyc chó đẻ của ổng tiếc nuối vì đã bỏ lỡ kho báu =))))
Reply

kusdecus

"Ê, tao đang học chơi tì bà đấy."
          
          Nồi lẩu chưa sôi. Rau mới cho vào.
          
          Song Ngư chỉ liếc một cái, khinh khỉnh cầm miếng xà lách gặm gặm.
          
          "Mới đầu tưởng dễ thôi vì đàn nào chẳng là đàn. Nhưng thành ra không phải. Khó chết mẹ luôn."
          
          Song Ngư hời hợt ờ.
          
          "Nhưng mà hay lắm, khó cỡ nào đi nữa thì cũng là chuyện nhỏ với tao. Vì âm nhạc thật là bao la vô vàn..."
          
          Song Ngư đảo mắt, đút cả cái cuống vào miệng. Vừa nhai vừa trệu trạo, chán ghét nhìn ý bảo câm mồm dùm.
          
          "... như vũ trụ vậy."
          
          "Ê." - Song Ngư không để hắn nói tiếp.
          
          "Giề?" - Song Tử đã đơm xong, hả hê hé mở nắp nồi lẩu, dòm dòm lom lom như phường trộm cướp.
          
          "Mày biết đó giờ tao đéo ưa mày không vậy?"

kusdecus

Song Tử rót bia, cụng ly với gã. Miệng cứ tí một lại không kìm được nhếch lên như mới yêu.
            
            "Thấy bạn mình hào hứng thế, lát qua luôn không?"
            
            "Ok. Tao..."
            
            Mắt nhắm mắt mở, Song Ngư đáp ngay, nhưng chợt phanh kít lại. 
            
            Tối nay Sư Tử về mà?
            
            Gã hơi nhíu mày suy nghĩ, nhìn đồng hồ.
            
            10 giờ rồi, mà Sư Tử vẫn chưa gọi. Có thêm job gì rồi mới ghé à? Mấy giờ xong, vì Sư Tử chẳng nói gì cả.
            
            Có khi nào không qua nữa không? Thật tâm, Song Ngư thật sự rất muốn đến chỗ Gem. Gã đang nôn nao với dự án này, gã muốn bàn thêm. Gã đang có rất nhiều ý tưởng, và gã muốn nghe thử mấy con beat. Cả nửa năm nay gã đã không đụng nhạc rồi.
            
            Nhưng rồi lại nghĩ đến, lịch trình của Sư Tử bận rộn như vậy.
            
            Gã mất một đêm không sao, nhưng Sư Tử chắt chiu cỡ nào mới có một tối để gặp gã?
            
            Cũng lâu rồi đó.
            
            "Sao vậy?"
            
            "Đợi xíu." Song Ngư bặm môi, cầm điện thoại.
            
            Ngoài tin nhắn gã đưa địa chỉ quán cho Sư Tử, Sư Tử chưa trả lời.
            
            Gã không biết leader sẽ ghé đây, hay về thẳng nhà gã. Xuống máy bay chưa, hay có đang chạy show nào đó không, gã không dám gọi, sợ phiền.
            
            Hừm.
            
            Lúc Song Ngư đang rơi vào trầm tư, thì Sư Tử bỗng gọi đến.
            
            "Em đây." Gã bắt máy.
            
            "Vãi ò, sao em với thằng Gem chọn cái quán hớ hênh thế?" 
            
            Song Ngư ngồi phắt dậy.
            
            "Su ở đâu?"
            
            Tiếng tặc lưỡi trong điện thoại.
            
            "Bên đường nè, nhưng chưa dám xuống."
            
            "Su à?" Gem cũng nhổm phắt dậy.
            
            Song Ngư nhìn Gem gật gật đầu, rồi nhìn quanh. Thấy chiếc Carnival hay chở Sư Tử đậu ngay bên kia đường, đang nháy xi nhan.
            
            "Để tao kêu đổi bàn vô trong." Gem mau lẹ.
            
Reply

kusdecus

Song Ngư muốn phát ngôn "thế cút bố đếch thèm" nhưng mà gã không thể. Xử Nữ gửi nhạc. Là Xử Nữ đấy. Tròi ơi gã yêuuu rock của Xử Nữ còn hơn iu thời trang nữa!
            
            Không đến nỗi, nhưng hai cái có vẻ hấp dẫn ngang nhau.
            
            Vì cái tổ đội chó đẻ mấp mé bờ diệt vong này lúc nào cũng tưới cảm hứng vào cuộc đời Song Ngư như tưới xăng, phừng lên chưa bao giờ kiểm soát nổi.
            
            "Linh dị tâm linh." Song Tử đáp.
            
            "Cụ thể là?"
            
            "Phong tục thờ cúng, truyền thuyết miền quê, bí ẩn đồng ruộng..." Gem nhún vai "Hủ tục Việt Nam, không được tạp."
            
            Tim Song Ngư đập như điên, dù chưa chắc Xử Nữ đã xài đến.
            
            Thấy Song Ngư đã không còn giấu được vẻ nôn nóng như thèm thuốc, Song Tử nhếch môi kích cú cuối cùng.
            
            "Chưa kiếm được trống đâu. Vì Xử Nữ nói với tao cái track này phải để mấy thằng Cộng quê mùa chơi nó mới ra nét."
            
            "Địt mẹ mày." Song Ngư ngửa cổ lên trời, huơ ly bia coong một cái vào ly của Song Tử rồi tự uống cạn.
            
            Trong đầu Song Ngư đã không tự chủ được lên danh sách mọi chất liệu mà gã cần. Dân ca, dạ cổ, nhã nhạc, tuồng chèo, xẩm xoan, ca trù...
            
            Ôi ôi chết mất!
            
            "Sao?" Song Tử đá gã.
            
            "Câm mồm. Khi nào mày làm?"
            
            "Tao rảnh mà." Song Tử nhún vai "42 Pasteur tiếp mày mọi lúc. Qua thì nhắn tao trước 1 ngày, để tao biết đi ngủ cho đúng giờ là được. Mày sống giờ âm phủ lắm."
Reply

kusdecus

Hát xong một liên khúc bolero não lòng bể dâu, ca sĩ và cả múa lửa bắt đầu túa ra đi xin tiền khán giả.
            
            "Hát hay đấy." Song Tử hào sảng cho luôn 100 nghìn "Ráng phát huy nha. Anh là anh rất thích giọng của chú mày."
            
            Ca sĩ đường phố hoan hỉ hoan hỉ cảm ơn Song Tử tới tấp. Quay qua Song Ngư có không được đồng nào thì cũng chẳng thấy vấn vương.
            
            Song Ngư cho tiền múa lửa, thay cho lời cảm ơn vì đã giải trí cho tao khi phải nghe thằng châu Á lỏ này lải nhải.
            
            "Lần trước ra đây, cũng thằng đó hát, nhưng bây giờ hát khá hơn rồi." Song Tử nhìn Song Ngư, cười nửa miệng "Có đam mê. Respect đó."
            
            Song Ngư hừ mũi, mặc kệ ánh mắt hèn mọn suốt ngày đâm chọt của hắn. Luôn quan tâm đến mấy thứ vụn vặt thế này chắc cũng chỉ có mỗi Song Tử.
            
            "Mày thấy không?" Song Tử làm bộ thở dài "Người ta vô danh như thế nhưng âm nhạc vẫn nuôi sống họ từng ngày. Tao..."
            
            "Nín." Song Ngư trỏ thẳng cây đũa "Có gì nói luôn."
            
            Song Tử phá lên cười hê hê. Vỗ hai tay bộp với nhau, xun xoe lấy lòng.
            
            "Xử Nữ vừa gửi tao một list track..."
            
            "Không chơi."
            
            "... rock."
            
            Song Ngư nghiến răng, căm thù liếc Song Tử.
            
            "Làm sample cho album, nhưng nếu mày ghét thì thôi vậy..."
            
            Song Ngư cắn môi, đầy sơ hở giơ ngón giữa với Song Tử kiêu như cóc nhìn thấu gã.
            
            "Bớt nói lại. Chủ đề là gì?"
            
            Song Tử vừa nghe thế, đủng đỉnh vai "ghe z lun ó hỏ sao kêu đéo thích" chọc điên Song Ngư.
Reply

kusdecus

dạo này rất là disconnect với viết lách, ngồi mãi mà không biết viết cái gì, thôi thì google 50 topic viết lách cho người mới bắt đầu từ số 0:
          
          1. Bạn thường bắt đầu ngày mới như thế nào?
          
          10h đến 12h giờ trưa :)) cuộc đời tôi đến là sung sướng, không có gì để chê. mở mắt dậy rồi, việc đầu tiên đó là ra tủ lạnh, kiếm gì đó ăn, hoặc gặp gì làm đó đến khi chết đói vì tôi bị adhd. sau khoảng vài tiếng quằn quại với việc không đâu, đến studio. và một ngày làm việc bắt đầu. làm xong thì đi gym.
          (diễn đạt như cái l què vậy trời, có thật là writer không ạ?)
          
          2. Điều ngốc nghếch mà bạn từng làm là gì?
          
          biết là phải cháy mỗi ngày để không phí tuổi trẻ nhưng đéo có ngày nào cháy cả. sống như dưỡng sinh. khá là phí nhưng ai hối vội lên thì bị bực.
          
          3. Câu nói của ai đó khiến bạn nhớ mãi không thôi?
          
          bà cô dạy kèm tôi hồi lớp 12 đã nói "cố gắng lên em. bơi vì khi cố gắng, em sẽ cảm thấy mình may mắn hơn rất nhiều.". tôi vẫn tin vào lời nói này, nên mỗi khi thấy mình không ra gì, tôi chỉ cần kiếm cái gì đó để tập trung làm, khi làm được tự dưng thấy "uồi, mình may mắn vãi lồn mình đỉnh vãi lồn". còn không làm gì thì chẳng có gì xảy ra nên cũng chẳng có hên hay xui :DD
          
          4. Một kỷ niệm đẹp mà bạn luôn nghĩ tới!
          
          mùa hè 2022, 21 tuổi, tương lai xán lạn, hoài bão thênh thang, lang thang tây bắc 1 tháng. tới giờ vẫn luôn nhớ nhung bản làng tha thiết. và mọi mùa hè sau đều có cảm giác như mùa hè năm đó.
          
          5. Một thói quen/tính xấu mà bạn muốn bỏ nhưng chưa bỏ được.
          
          phán xét người khác, cáu gắt và thiếu cảm thông. đây là một vòng lặp mà tôi đang rất cố gắng để cải thiện. tôi tiến bộ khá rõ. tôi hòa nhã và cởi mở, dễ gần hơn. đổi lại là đéo thể viết được =))) vì mindset chưa hoàn thiện, nên đéo có văn để viết ha ha ha.

kusdecus

ờm, z là hết cho hôm nay rồi đó. radio xin kính chào và bạm tiệt.
Reply

kusdecus

17. Nếu bạn có năng lực nói chuyện với hoa cỏ, bạn sẽ dùng năng lực đó làm gì?
            
            erm... nói chuyện với hoa cỏ...? duh?
Reply

kusdecus

16. Nếu đang sống ở một thế giới phép thuật thì bạn muốn sở hữu loại phép thuật gì, bạn sẽ làm gì với phép thuật đó?
            
            không hẳn là phép thuật kiểu bùm chíu hiệu ứng vì im not a fan of fantasy, nhưng nếu là năng lực, thì tôi muốn có năng lực của Sói (nếu ai từng đọc Rỗng của tôi, thì các bạn sẽ biết Sói là cái kiểu gì). đại loại là tôi muốn có quyền năng vô hạn trong việc điều khiển tâm trí, kí ức và tâm trạng của người khác hahahahahaahha =)) kiểu luồn lách, chơi đùa ở trong đầu óc người khác xem trong đó có cái gì? họ nghĩ gì? ước gì? bóng tối của họ là gì? thâm tâm họ có gì? họ có lương tâm hay không? lương tâm của họ có hình dạng gì?
            
            họ có đức tin không? họ nghĩ đức tin trông như thế nào?
            
            vô vàn.
            
            tất cả đều thú vị điên lên được =))) hãy nói hết siêu hình của linh hồn ấy cho tôi nghe.
Reply

kusdecus

hmmm, sống trên cái đời này lâu thì tôi nhận ra cái điều đó là không bao giờ tìm được người giống mình hoàn toàn, và mình cũng không bao giờ độc nhất hoàn toàn =))
          
          nghe khó chịu vãi, kiểu luôn tiệm cận unique nhưng sẽ không bao giờ là unique. 
          
          ví dụ như nếu ta có 1 thú vui dị hợm kì quái và quanh ta đéo có ai trông giống như vậy hay hiểu được cái đó của ta cả, thì ta sẽ siêu lạc lõng luôn. ta nghĩ ta là duy nhất, ta cô đơn vãi lồn và cuộc đời này không ai hiểu được ta.
          
          nhưng sự thật là ở đâu đó, trong cách ngóc ngách kì khôi khùng điên nào đó, luôn có những người cũng thích đúng cái thứ dị hợm mà ta đang thích. và về mặt này thì chưa từng có ý tưởng nào thật sự là độc nhất =)) chỉ là nó xuất hiện trước hay sau cái đã có sẵn mà thôi.
          
          giống như hồi tôi ngồi học giáo trình ngôn ngữ báo chí, cha học giả nào đó đã quote cái câu như này: "người đầu tiên ví phụ nữ với hoa hồng là thiên tài, nhưng người thứ hai làm như thế là thằng thất bại" =))))

kusdecus

theory nói vậy nghe chán vãi. hãy lấy ví dụ là thời trang y2k, hoặc cổ lỗ hơn là áo khoác bomber của phi công chẳng hạn.
            
            thời tuổi teen của tôi vào 2016, bomber jacket và 1 trend mà mấy đứa nhóc như tôi thấy nó trất vl ngầu vl. nhưng mà tôi đọc được 1 post nào nó bên Mẽo, 1 thằng up hình 2 cái bomber màu xanh rêu y hệt nhau, nói rằng "đcm ông tao cười tao vcl khi tao vác cái của nợ này về nhà và khoe khoang khắp nơi là cái áo này đang hot và trất cỡ nào. sau đó ông tao lôi trong tủ ra 1 cái áo gần như y hệt và nói đó vốn dĩ là áo phi công (ông tao là phi công chiến đấu cơ và cái bomber kia là đồng phục), dude thats crazy."
            
            =))) thoáng qua vậy thôi nhưng câu chuyện này nó cứ kẹt ở trong đầu tôi từ năm này qua năm khác, và nó đã trở thành 1 góc nhìn vững chắc của toi về sự tuần hoàn, 1 thực tiễn về việc mọi thứ chắc chắn sẽ trở lại, vừa gần như y hệt, vừa có update tiến bộ hơn.
            
            nên pfffttt, gặp được đúng người đúng chuyện là tốt, nhưng có lỡ may mà không như ý, thì cứ can đảm để nhìn rộng ra hơn thui nhỉ?
Reply

kusdecus

khá là phiền não, nhàm chán, nhưng việc họ nói là "sự kết thúc của cái này sẽ là cánh cửa mở ra cái kia" nó là sự thật. nó không phải self-help và cũng không phải đánh bạc, bởi vì dòng chảy khi không dừng lại (vd như việc ta tiếp tục sống) luôn chuyển từ cái này sang cái khác.
            
            nên cái họ nói rằng sợ sẽ không bao giờ gặp lại hay có lại lần nữa, tôi nghĩ vấn đề nằm ở việc họ không còn mở lòng, và cả không còn thời gian.
            
            như tôi nói, sự unique luôn là tiệm cận. sẽ luôn có thứ gần giống như thế đến, chứ không bao giờ là chính thứ đó lại. nhưng nếu đủ cởi mở, chúng ta sẽ thấy được niềm vui khi thấy được đúng những khía cạnh mà ta luôn kiếm tìm.
Reply

kusdecus

nhưng sự thật là sẽ luôn có ai đó cũnh nghĩ ra cái đó, và chúng ta thừa hưởng 1 kí ức tập thể chung nên việc bạn sẽ không bao giờ là cá thể độc nhất là chuyện bình thường.
            
            tôi nhận ra điều này khi dấn thân vào 1 vài thứ mà trước đó tôi cho rằng tệ hại và không bao giờ có thể hiểu nổi. nhưng cuối cùng tôi lại gặp được kha khá người. kiểu tôi hay sợ "lỡ đâu không có ai... tới mình..." thì sao? nhưng thực tế đã chứng minh tôi lo bò trắng răng =)) vì con người hay bất kì cái gì lạ l nhất cũng đều có đồng minh.
            
            nên cô đơn chỉ vì ta không thật sự muốn đủ nhiều để tìm kiếm, hoặc do ta đang ở trong số xui nhất cái quả đất này =))
Reply

kusdecus

"Good evening, G.I. Joe... This is Radio Hanoi, speaking to American servicemen in Vietnam. It is another long night for you, isn't it?
          
          The jungle is quiet... but not peaceful.
          
          You sit there, far from home...
          
          wondering why you are here. Do you remember your home? The sound of traffic... your mother calling you for dinner... Or maybe someone special
          
          waiting for you?
          
          While you are here... thousands of miles away...
          
          Do you think they still wait the same way?
          
          G.I. Joe...
          
          Your government tells you that you are fighting for freedom. But whose freedom are you protecting here?
          
          Every week, more American boys arrive...
          
          And every week, more names are added to the list of the dead.
          
          Yes... we know those names. We know where they came from. Some from Texas... some from California... some from New York. They were young... just like you.
          
          Tell me, G.I....
          
          Did they die for victory?
          
          Or did they die for a war that does not belong to them? Back in America...
          
          People are protesting in the streets.
          
          Students, families... even veterans...
          
          They are asking the same question you are too afraid to ask.
          
          Why are we in Vietnam? Tonight, you may hear the sounds of the jungle...
          
          But listen carefully...
          
          That is not just the wind.
          
          That is the reality of a war that is not yours.
          
          G.I. Joe...
          
          You can still choose.
          
          Think about your life... your future...
          
          Think about whether this is worth dying for.
          
          Because here... in Vietnam...
          
          No one knows your name... until it is read... on a list of the fallen. Good night, G.I. Joe... Sleep... if you can."

_captain

this message may be offensive
@ kusdecus oh shit, Hanoi Hannah 
Reply

kusdecus

nóng quáaaaa máaaaaa ơiii

_captain

@ kusdecus được ăn cả ngã ăn l thôi Cú ơi 
Reply

_captain

@ kusdecus  =)))))))) sắp thi THPTQG nữa, lòi máu 
Reply