Park Jaehyuk nhìn dòng tin nhắn hiển thị đã xem cách đây hơn 3 ngày, không khỏi cảm thấy bất lực.
Màn hình hiển thị đã ghép được trận, lịch sử trận đấu trải dài năm trận thắng đều không kéo dài quá lâu.
Cậu cũng cảm thấy trạng thái cảm xúc bản thân đang trải qua không gọi là tệ, cũng không đến nổi buồn ảm đạm.
Là đã quá quen, lại còn giúp có thêm tinh thần luyện tập hăng say, cả ngày chỉ nuốt vào bụng cái bánh mà hỗ trợ đưa cho.
Mấy phím bấm kêu lạch cạch không ngừng, Zeri dọn nốt đám lính không ngần ngại bấm về.
Hiệu ứng trang phục bắt mắt, Park Jaehyuk nghiêng đầu quan sát đường giữa đang chăm chú nhìn dòng tin nhắn trên điện thoại, thế là muốn góp một hơi thở dài.
Đều không nhận được phản hồi.
Đột ngột không còn thấy hứng thú, Park Jaehyuk bấm đầu hàng chờ đợi đồng đội bên kia màn hình cùng chung ý tưởng.
Park Jaehyuk trở lại Trung rất nhanh, cậu chỉ vừa quay về Hàn hơn nửa năm, thế mà cơ hội đặt chân đến nơi này đến cậu cũng không lường được.
Vài ngày gần đây cậu đã thử nghĩ, không phải là do bản thân ghét nơi này, cũng không phải vì những chuyện đã diễn ra ở đây trong vài năm thi đấu, nhưng kì lạ đâu đó vẫn là cảm giác rất chống đối.
Khi đáp máy bay cậu đã thấy ruột ran đều cồn cào, cái gió lạnh buổi đêm lại càng làm cơn buồn nôn đạt đỉnh điểm.
Jeong Jihoon không nghĩ là xạ thủ của đội lại đột nhiên đổ bệnh, sức khoẻ sụt giảm thế này, mặt mài khó chịu dìu vào phòng.
Cậu chỉ biết cười trừ, nói rằng bản thân vừa bị đá, cơ mà câu trả lời đó càng làm vị kia thấy bực dọc hơn, mắng thầm vài câu rồi bỏ đi.
"Anh sinh bệnh hoang tưởng khi nào vậy? Em thế mà lại không biết đấy."
Là do cậu hoá rồ, chuyện bị anh ấy đá cũng đã hơn 3 năm rồi. Nhắc đến đây, không biết hiện tại anh ấy đang làm gì, có gác đêm không? Đệm ở đó có êm ái không? Cái lưng đau đã đỡ hơn chưa?
Đều là những chuyện cậu muốn hỏi nhưng đều không hỏi được.
Bên ngoài lại trút cơn mưa rào, chẳng biết bằng cách nào cậu lại nhớ về dáng vẻ người con trai kia một cách sâu đậm hơn cả ban nãy.