lacett1Grace

Park Jaehyuk nhìn dòng tin nhắn hiển thị đã xem cách đây hơn 3 ngày, không khỏi cảm thấy bất lực.
          	
          	Màn hình hiển thị đã ghép được trận, lịch sử trận đấu trải dài năm trận thắng đều không kéo dài quá lâu.
          	
          	Cậu cũng cảm thấy trạng thái cảm xúc bản thân đang trải qua không gọi là tệ, cũng không đến nổi buồn ảm đạm.
          	
          	Là đã quá quen, lại còn giúp có thêm tinh thần luyện tập hăng say, cả ngày chỉ nuốt vào bụng cái bánh mà hỗ trợ đưa cho.
          	
          	Mấy phím bấm kêu lạch cạch không ngừng, Zeri dọn nốt đám lính không ngần ngại bấm về.
          	
          	Hiệu ứng trang phục bắt mắt, Park Jaehyuk nghiêng đầu quan sát đường giữa đang chăm chú nhìn dòng tin nhắn trên điện thoại, thế là muốn góp một hơi thở dài.
          	
          	Đều không nhận được phản hồi.
          	
          	Đột ngột không còn thấy hứng thú, Park Jaehyuk bấm đầu hàng chờ đợi đồng đội bên kia màn hình cùng chung ý tưởng.
          	
          	Park Jaehyuk trở lại Trung rất nhanh, cậu chỉ vừa quay về Hàn hơn nửa năm, thế mà cơ hội đặt chân đến nơi này đến cậu cũng không lường được.
          	
          	Vài ngày gần đây cậu đã thử nghĩ, không phải là do bản thân ghét nơi này, cũng không phải vì những chuyện đã diễn ra ở đây trong vài năm thi đấu, nhưng kì lạ đâu đó vẫn là cảm giác rất chống đối.
          	
          	Khi đáp máy bay cậu đã thấy ruột ran đều cồn cào, cái gió lạnh buổi đêm lại càng làm cơn buồn nôn đạt đỉnh điểm.
          	
          	Jeong Jihoon không nghĩ là xạ thủ của đội lại đột nhiên đổ bệnh, sức khoẻ sụt giảm thế này, mặt mài khó chịu dìu vào phòng.
          	
          	Cậu chỉ biết cười trừ, nói rằng bản thân vừa bị đá, cơ mà câu trả lời đó càng làm vị kia thấy bực dọc hơn, mắng thầm vài câu rồi bỏ đi.
          	
          	"Anh sinh bệnh hoang tưởng khi nào vậy? Em thế mà lại không biết đấy."
          	
          	Là do cậu hoá rồ, chuyện bị anh ấy đá cũng đã hơn 3 năm rồi. Nhắc đến đây, không biết hiện tại anh ấy đang làm gì, có gác đêm không? Đệm ở đó có êm ái không? Cái lưng đau đã đỡ hơn chưa?
          	
          	Đều là những chuyện cậu muốn hỏi nhưng đều không hỏi được.
          	
          	Bên ngoài lại trút cơn mưa rào, chẳng biết bằng cách nào cậu lại nhớ về dáng vẻ người con trai kia một cách sâu đậm hơn cả ban nãy.

lacett1Grace

Park Jaehyuk nhìn dòng tin nhắn hiển thị đã xem cách đây hơn 3 ngày, không khỏi cảm thấy bất lực.
          
          Màn hình hiển thị đã ghép được trận, lịch sử trận đấu trải dài năm trận thắng đều không kéo dài quá lâu.
          
          Cậu cũng cảm thấy trạng thái cảm xúc bản thân đang trải qua không gọi là tệ, cũng không đến nổi buồn ảm đạm.
          
          Là đã quá quen, lại còn giúp có thêm tinh thần luyện tập hăng say, cả ngày chỉ nuốt vào bụng cái bánh mà hỗ trợ đưa cho.
          
          Mấy phím bấm kêu lạch cạch không ngừng, Zeri dọn nốt đám lính không ngần ngại bấm về.
          
          Hiệu ứng trang phục bắt mắt, Park Jaehyuk nghiêng đầu quan sát đường giữa đang chăm chú nhìn dòng tin nhắn trên điện thoại, thế là muốn góp một hơi thở dài.
          
          Đều không nhận được phản hồi.
          
          Đột ngột không còn thấy hứng thú, Park Jaehyuk bấm đầu hàng chờ đợi đồng đội bên kia màn hình cùng chung ý tưởng.
          
          Park Jaehyuk trở lại Trung rất nhanh, cậu chỉ vừa quay về Hàn hơn nửa năm, thế mà cơ hội đặt chân đến nơi này đến cậu cũng không lường được.
          
          Vài ngày gần đây cậu đã thử nghĩ, không phải là do bản thân ghét nơi này, cũng không phải vì những chuyện đã diễn ra ở đây trong vài năm thi đấu, nhưng kì lạ đâu đó vẫn là cảm giác rất chống đối.
          
          Khi đáp máy bay cậu đã thấy ruột ran đều cồn cào, cái gió lạnh buổi đêm lại càng làm cơn buồn nôn đạt đỉnh điểm.
          
          Jeong Jihoon không nghĩ là xạ thủ của đội lại đột nhiên đổ bệnh, sức khoẻ sụt giảm thế này, mặt mài khó chịu dìu vào phòng.
          
          Cậu chỉ biết cười trừ, nói rằng bản thân vừa bị đá, cơ mà câu trả lời đó càng làm vị kia thấy bực dọc hơn, mắng thầm vài câu rồi bỏ đi.
          
          "Anh sinh bệnh hoang tưởng khi nào vậy? Em thế mà lại không biết đấy."
          
          Là do cậu hoá rồ, chuyện bị anh ấy đá cũng đã hơn 3 năm rồi. Nhắc đến đây, không biết hiện tại anh ấy đang làm gì, có gác đêm không? Đệm ở đó có êm ái không? Cái lưng đau đã đỡ hơn chưa?
          
          Đều là những chuyện cậu muốn hỏi nhưng đều không hỏi được.
          
          Bên ngoài lại trút cơn mưa rào, chẳng biết bằng cách nào cậu lại nhớ về dáng vẻ người con trai kia một cách sâu đậm hơn cả ban nãy.

lacett1Grace

[...]
          
          Vì không được đem bất cứ thiết bị hay vũ khí gì vào phòng nên anh ấy đã gửi lại cho cậu khi nãy. Boseong phân vân không biết liệu bản thân có lên trả lời không, dù gì chuyện này cũng đâu liên quan đến anh. Nhưng cậu có nên nói với Tổng chỉ huy về tình hình vị hôn phu của ngài ấy, nhưng Hyukkyu hyung lại luôn nói với cậu rằng mối quan hệ giữa cả hai luôn không có tiến triển tốt đẹp, hằng ngày đều chôn mặt ở chiến trường, có khi xa cách nhau một tháng hơn để đổi lại một buổi tối không ngủ cùng giường.
          
          "Cậu ấy luôn giữ một kiểu lạnh lùng, đầy phẩm hạnh."
          
          "Thời gian trò chuyện lâu nhất của tụi anh là mỗi khi quân đoàn có chuyện cần báo cáo." 
          
          "Đây còn chẳng giống hôn nhân." Kim Hyukkyu cúi đầu thì thầm nói trong xấu hổ, có lẽ khi nói chuyện này với tụi nhóc anh lại cảm thấy một chút tủi thân, lại buồn cười.
          
          BDD gõ vào đầu vài cái để mau đưa ra quyết định sau khi hồi tưởng về buổi nói chuyện của họ vào tháng trước, cuối cùng vẫn là chọn trả lời tránh trường hợp xấu hơn.
          
          "Anh ấy—" 
          
          "Hyukkyu đâu?"
          
          "Anh ấy lại bị Hội Đồng lôi đi rồi..."
          
          Còn chưa kịp giải thích đầu đuôi câu chuyện thì năm phút sau cậu đã thấy một người mang một khí chất đầy cao quý hiên ngang lướt qua, tấm áo choàng phía sau cũng vì thế mà bay phấp phới trong không trung trông vô cùng uy dũng, một màn đó nhanh chóng thoáng qua trong chớp mắt rồi mất hút sau cánh cửa.
          
          Từ khi Faker đến, cuộc họp lại diễn ra lâu hơn, vì chờ đợi quá lâu mà cậu đã ngủ gật mất ở hàng ghế đợi bên ngoài, và lần tiếp theo mở mắt là khi nhân vật chính của cuộc náo loạn hôm nay bước ra từ sau cánh cửa, một Deft chậm rãi đi trước, một Faker cũng không vội theo sau, nhưng cả hai đều ra về với khuôn mắt tối sầm.
          
          "Chỉ là xém bị kỉ luật thôi, lại còn được khen tặng." Vứt cho cậu đúng một câu thế rồi đôi vợ chồng trong truyền thuyết ấy không ai nói câu nào tiến thẳng ra phi thuyền bay mất hút.
          
          [...]

lacett1Grace

[...]
          
          Deft đang vô cùng đau đầu vì vấn đề các thiết bị luôn trong tình trạng mất tín hiệu từ khoảng ba giờ trước kể từ khi trung đội đặt chân đến vùng biên giới, do thế mà cậu cũng chẳng thể liên lạc với căn cứ khác đang ẩn trú xung quanh, 
          
          Vốn mang sẵn trong mình sự bực tức, Deft nhìn chiếc máy bay cứ vụt đi vụt lại trên đầu họ hơn khoảng mười phút, tiếng ồn của nó phát ra làm cậu ong hết đầu, chẳng thể tập trung để giải quyết vấn đề cấp bách kia. Nếu không thể liên lạc về quân đội ở Tháp chính, họ sẽ không thể được cử người đến sửa chữa thiết bị mà còn có thể chịu nhiều thiệt hại hơn nếu có sự cố xảy ra.
          
          "Cái máy bay chết tiệt!"
          
          Nên cách Thượng tướng của họ lựa chọn là bắn thẳng vào chiếc máy bay đó.
          
          Cậu hạ nó với ba lượt bắn, nhìn đống phế liệu cùng khói đen bay ngút trời từ từ rơi xuống, cơn lửa giận đang bùng cháy trong cậu cũng dần nguôi.
          
          Cả một trung đoàn sau khi thấy chỉ huy của mình vò đầu bứt tóc rồi lại hùng hổ xách súng đạn ra bắn thẳng lên trời mà ai nấy đều kinh ngạc, kẻ thì há hốc mồm, kẻ thì lo lắng lần này cả đội lại bị khiển trách rồi.
          
          "Hình như là dấu hiệu của người đã có gia đình, hơi nóng bỏng một chút cũng không sao."
          
          Sau khi bắn rụng máy bay trinh sát, cả trung đoàn phải tức tốc quay về Tháp chính vì sau cú nổ trên không ấy họ đã bị lộ vị trí. 
          
          BDD gãi đầu nhìn gương mặt đầy khó chịu của anh mình mà ngao ngán, cậu khi nghe tin đã hoảng hốt đến nổi đã phun hết ngụm nước trong miệng vào mặt Pyosik ở phía đối diện. 
          
          Cơ mà trông người kia có vẻ không có gì là lo lắng, anh ấy chỉ từ tốn phủi lớp bụi trên quân phục rồi lại chậm rãi bước qua cánh cửa của căn phòng được gọi là bản tử hình mà các chiến binh xấu số mắc phải. Tiếng thở dài của Gwak Boseong vang vọng khắp hành lang, giương đôi mắt nặng trĩu nỗi lo về tấm lưng gầy đã đồng hàng cùng bản thân hơn một năm qua, cậu chỉ cầu mong lần này đội trưởng trở về bình an.
          ....
          
          "Đang làm gì đó? Vẫn ở vùng trú ẩn biên giới chứ?" 
          
          Là máy truyền tin của Hyukkyu hyung và Faker!
          
          [...]

lacett1Grace

[...]
          
          "Tôi và Faker sao!?" Kim Hyukkyu không thể ngăn sự hoảng hốt của bản thân, cậu trợn tròn mắt và nói với tông giọng cao hơn ngày thường. 
          
          "Làm sao có thể? Không— tại sao chúng tôi phải kết hôn và tại sao lại là tôi?" Cậu vò mạnh mái tóc khiến nó xù chẳng khác tổ rơm.
          
          Cậu vẫn đang say giấc trên chiếc giường cỡ trung bình mà Liên Minh phát cho sau ba ngày dài nhận nhiệm vụ ở vùng rìa thì PawN đã không kiêng nể mà kéo cậu đầu đến Tháp. Kim Hyukkyu còn tưởng mình cống hiến chưa đủ với nhiệm vụ nên muốn cậu phải quay lại nơi đóng quân tiếp tục canh gác thêm mười ngày, cơ mà nếu đó là sự thật thì còn dễ nghe hơn.
          
          Khi này cậu vẫn còn là một Thiếu tướng ở tuổi hai mươi hai, dù thế nào thì phần bồng bột và không kiểm soát được cảm xúc vẫn còn, Deft sau khi thấy những khuôn mặt nghiêm nghị của những người kia mà không ngừng dậm chân, cậu còn xém lật cả chiếc bàn tròn lên vì không tin.
          
          "Độ tương thích là 96%."
          
          "Đây là tương lai của Liên Minh." 
          
          Chỉ vỏn vẹn hai câu đã đủ đánh gục một chiến binh kiên cường như Deft, đến cuối cùng cậu vẫn không thể thoát khỏi số phận trớ trêu ấy.
          
          Vì cú sốc khá lớn đối với một người đã dành cả cuộc đời cho quân đoàn, dâng hết sức trẻ một lòng chinh chiến như Kim Hyukkyu, dù có là Thiếu tướng cậu cũng không thể giữ nổi sự bình ổn. 
          
          "Vì chưa tiếp xúc nhiều nên em không dám chắc, cơ mà Minseok chẳng phải rất được lợi từ khi tham gia T1 sao?" 
          
          Người hiện đang nằm dài trên mặt bàn sau khi xin nghỉ phép vì tinh thần không ổn định bỏ ngoài tai lời nói của Kim Kwanghee.
          
          "Minseok khác, anh khác."
          
          Lại còn là Faker, anh và hắn vốn dĩ đã...thật sự không ổn chút nào.
          
          [...]

lacett1Grace

.....,
          
          Lee Sanghyuk áp một nửa đầu vào bức tường bên cạnh, mắt hướng về bầu trời đêm bên ngoài.
          
          Cơn gió lạnh thổi qua ô cửa sổ làm một bên rèm bay loạn trên không trung vẽ thành đường cong mềm dịu, anh thở dài đủ để gây sự chú ý.
          
          Bàn tay thô ráp của anh nắm hờ chiếc điện thoại di động đặt bên tai, âm thanh chờ đợi được phát ra mãi không dứt, nhưng anh không từ bỏ, vẫn kiên nhẫn từng chút.
          
          Cứ thế cứ thế, mây vẫn trôi nhẹ, ánh sáng đủ làm mát cơ thể cao gầy của anh, và giọng nói nhiều năm như vậy vang lên.
          
          "Xin lỗi, nhầm số rồi."
          
          Khoé môi trầy xước của Sanghyuk chậm rãi kéo cao, không kiềm được làm lộ tiếng cười thầm.
          
          "Vẫn đúng giọng nói ấy mà." Đôi mắt anh dịu dàng kì lạ khi thứ âm thanh đó xuất hiện.
          
          Đầu dây bên kia im lặng, để khoảng trống tràn khỏi loa của chiếc di động.
          
          "Trăng hôm nay đẹp lắm."
          
          "Lâu rồi không được cảm nhận sự ấm áp ấy, anh nhớ lắm."
          
          Mặt trăng sáng đến nổi chiếu sáng cả khu vườn đã khô héo của Lee Sanghyuk, nhưng kì lạ lại thắp lên ngọn lửa Mặt trời đã ngủ quên trong anh bao năm nay.
          
          "Hyukkyu, anh thích em nhất."
          
          ........,
          
          [QofT] - FakeDeft.
          
          Lee Sanghyuk vừa ăn đấm xong nên nhớ Kim Hyukkyu...

daisy_0507

Xin chào lacett1Grace, mình là Daisy.
          
          Mình đang chuẩn bị tổ chức một project dành cho Fakedeft mang tên “Love Scenario”.
          
          Mình đã đọc các fic về Fakedeft của bạn và thật sự mình rất thích các tác phẩm của bạn (≧◡≦) ♡.
          
          Project của mình hiện đang tìm kiếm người đồng hành và tụi mình sẽ rất vui nếu bạn có thể tham gia cùng tụi mình ạ. Ngày chạy project còn rất xa nên bạn có thể thư thả chạy deadline nha (˶ᵔ ᵕ ᵔ˶)
          
          Đây là thông tin cơ bản về project ạ: https://www.facebook.com/share/p/1ALN7YYVmt/
          
          Nếu có thể tham gia thì bạn có thể điền form trong bài đăng hoặc liên lạc với mình qua Facebook (https://www.facebook.com/daisy.in.dark) hoặc là discord daisy_0507 nha
          
          Cảm ơn bạn đã dành chút thời gian đọc lời mời này của mình. Mong sẽ sớm nhận được lời phản hồi của bạn (˶ᵔ ᵕ ᵔ˶)

lacett1Grace

@ daisy_0507  Mình xin lỗi vì đưa ra lời phản hồi trễ, mình cảm ơn vì bạn đã biết và yêu thích các tác phẩm của mình nhưng vì một số lí do cá nhân nên cho mình xin phép không tham gia. Mình mong Project này cũng sẽ được nhiều người yêu thích và mình sẽ ủng hộ hết mình với tư cách là người đọc <33
Reply