-EM CHỌN-
công viên, mùa thu, gió nhẹ, đêm khuya, và chúng ta
"thật ra..."
"C từng thích con gái à?"
tôi giật mình, ngẩng đầu nhìn em. Một chút sợ hãi, một chút hoảng loạn, một chút bối rối và ngượng ngùng. hai tay tôi chấp vào nhau, bấu chặt đến mức in cả dấu đỏ
"ừ...thì, ai cũng sẽ... thích cảm giác được yêu mà"
"ừm". em vừa đáp lại vừa vuốt ve mái tóc mình, như thể không để ý.
"ai cũng sẽ thích cái sự dịu dàng, tinh tế và hiểu ý"
"ừm"
em lại nói, và lần này em khẽ liếc nhìn tôi, mắt tôi chạm mắt em, một thoáng rối bời khiến tôi khựng lại vài giây. em vẫn chải chuốt tóc mai, nhưng đôi mắt đã hơi nheo lại. tôi nhìn em, rồi gượng cười, nói tiếp
"và có lẽ, giữa con gái với nhau họ sẽ dễ thấu hiểu nhau và rồi vô tình làm người ta rung động bởi cái ấm áp đó"
tôi nói, rồi cười nhẹ, một nụ cười thoáng qua thôi. lần này, em ngẩng đầu, em không nhìn tôi, mà nhìn về phía xa, rồi em nói
"ừm, đúng là sẽ bị rung động bởi những điều ấy, đó là những điều ai cũng mong muốn"
em cười, khoé môi nhẹ nâng lên rồi thôi.
"nhưng nếu phải lựa chọn một người đi cùng đến hết đời..." - em quay sang nhìn tôi, cái nhìn đó sâu sắc hơn bao giờ hết, nó như xoáy thẳng vào trái tim tôi - "mình vẫn sẽ chọn một người con trai"
tôi khựng lại, lặng đi vài giây. tôi biết nước mắt sắp rơi rồi, tôi biết đôi mắt đã đỏ lên và sâu thẳm trong tim một vết thương đã tồn tại từ lâu nhưng chính ngày hôm nay, vết thương ấy mới thật sự chảy máu. em vẫn nhìn tôi, em vẫn cười, nhưng cớ sao tôi lại chẳng vui nữa? tôi thấy nhói ở lòng ngực, và nơi đó đã đau đớn như thế, một vết thương không quá lớn nhưng nhiều vết gạch vào chồng chéo lên nhau.
tôi cười gượng, cố đẻ chẳng giọt nước mắt nào sẽ rơi.
sao vậy? điều đó là hiển nhiên mà? và có lẽ, đó là một lựa chọn yên bình, em nhỉ?
nc.