lavender_CR

-EM CHỌN- 
          	
          	công viên, mùa thu, gió nhẹ, đêm khuya, và chúng ta
          	
          	"thật ra..."
          	
          	"C từng thích con gái à?"
          	
          	tôi giật mình, ngẩng đầu nhìn em. Một chút sợ hãi, một chút hoảng loạn, một chút bối rối và ngượng ngùng. hai tay tôi chấp vào nhau, bấu chặt đến mức in cả dấu đỏ
          	
          	"ừ...thì, ai cũng sẽ... thích cảm giác được yêu mà"
          	
          	"ừm". em vừa đáp lại vừa vuốt ve mái tóc mình, như thể không để ý. 
          	
          	"ai cũng sẽ thích cái sự dịu dàng, tinh tế và hiểu ý"
          	
          	"ừm"
          	
          	em lại nói, và lần này em khẽ liếc nhìn tôi, mắt tôi chạm mắt em, một thoáng rối bời khiến tôi khựng lại vài giây. em vẫn chải chuốt tóc mai, nhưng đôi mắt đã hơi nheo lại. tôi nhìn em, rồi gượng cười, nói tiếp 
          	
          	"và có lẽ, giữa con gái với nhau họ sẽ dễ thấu hiểu nhau và rồi vô tình làm người ta rung động bởi cái ấm áp đó"
          	
          	tôi nói, rồi cười nhẹ, một nụ cười thoáng qua thôi. lần này, em ngẩng đầu, em không nhìn tôi, mà nhìn về phía xa, rồi em nói 
          	
          	"ừm, đúng là sẽ bị rung động bởi những điều ấy, đó là những điều ai cũng mong muốn"
          	
          	em cười, khoé môi nhẹ nâng lên rồi thôi. 
          	
          	"nhưng nếu phải lựa chọn một người đi cùng đến hết đời..." - em quay sang nhìn tôi, cái nhìn đó sâu sắc hơn bao giờ hết, nó như xoáy thẳng vào trái tim tôi - "mình vẫn sẽ chọn một người con trai"
          	
          	tôi khựng lại, lặng đi vài giây. tôi biết nước mắt sắp rơi rồi, tôi biết đôi mắt đã đỏ lên và sâu thẳm trong tim một vết thương đã tồn tại từ lâu nhưng chính ngày hôm nay, vết thương ấy mới thật sự chảy máu. em vẫn nhìn tôi, em vẫn cười, nhưng cớ sao tôi lại chẳng vui nữa? tôi thấy nhói ở lòng ngực, và nơi đó đã đau đớn như thế, một vết thương không quá lớn nhưng nhiều vết gạch vào chồng chéo lên nhau. 
          	
          	tôi cười gượng, cố đẻ chẳng giọt nước mắt nào sẽ rơi.
          	
          	sao vậy? điều đó là hiển nhiên mà? và có lẽ, đó là một lựa chọn yên bình, em nhỉ?
          	
          	
          	nc. 

lavender_CR

@ ductrihoang6  hi, a vẫn vui mà, và vui vì cô ấy chọn đúng 
Reply

ductrihoang6

Em đọc hết, và em thương anh quá nc ơi
Reply

lavender_CR

-EM CHỌN- 
          
          công viên, mùa thu, gió nhẹ, đêm khuya, và chúng ta
          
          "thật ra..."
          
          "C từng thích con gái à?"
          
          tôi giật mình, ngẩng đầu nhìn em. Một chút sợ hãi, một chút hoảng loạn, một chút bối rối và ngượng ngùng. hai tay tôi chấp vào nhau, bấu chặt đến mức in cả dấu đỏ
          
          "ừ...thì, ai cũng sẽ... thích cảm giác được yêu mà"
          
          "ừm". em vừa đáp lại vừa vuốt ve mái tóc mình, như thể không để ý. 
          
          "ai cũng sẽ thích cái sự dịu dàng, tinh tế và hiểu ý"
          
          "ừm"
          
          em lại nói, và lần này em khẽ liếc nhìn tôi, mắt tôi chạm mắt em, một thoáng rối bời khiến tôi khựng lại vài giây. em vẫn chải chuốt tóc mai, nhưng đôi mắt đã hơi nheo lại. tôi nhìn em, rồi gượng cười, nói tiếp 
          
          "và có lẽ, giữa con gái với nhau họ sẽ dễ thấu hiểu nhau và rồi vô tình làm người ta rung động bởi cái ấm áp đó"
          
          tôi nói, rồi cười nhẹ, một nụ cười thoáng qua thôi. lần này, em ngẩng đầu, em không nhìn tôi, mà nhìn về phía xa, rồi em nói 
          
          "ừm, đúng là sẽ bị rung động bởi những điều ấy, đó là những điều ai cũng mong muốn"
          
          em cười, khoé môi nhẹ nâng lên rồi thôi. 
          
          "nhưng nếu phải lựa chọn một người đi cùng đến hết đời..." - em quay sang nhìn tôi, cái nhìn đó sâu sắc hơn bao giờ hết, nó như xoáy thẳng vào trái tim tôi - "mình vẫn sẽ chọn một người con trai"
          
          tôi khựng lại, lặng đi vài giây. tôi biết nước mắt sắp rơi rồi, tôi biết đôi mắt đã đỏ lên và sâu thẳm trong tim một vết thương đã tồn tại từ lâu nhưng chính ngày hôm nay, vết thương ấy mới thật sự chảy máu. em vẫn nhìn tôi, em vẫn cười, nhưng cớ sao tôi lại chẳng vui nữa? tôi thấy nhói ở lòng ngực, và nơi đó đã đau đớn như thế, một vết thương không quá lớn nhưng nhiều vết gạch vào chồng chéo lên nhau. 
          
          tôi cười gượng, cố đẻ chẳng giọt nước mắt nào sẽ rơi.
          
          sao vậy? điều đó là hiển nhiên mà? và có lẽ, đó là một lựa chọn yên bình, em nhỉ?
          
          
          nc. 

lavender_CR

@ ductrihoang6  hi, a vẫn vui mà, và vui vì cô ấy chọn đúng 
Reply

ductrihoang6

Em đọc hết, và em thương anh quá nc ơi
Reply

lavender_CR

-CÁI ÔM-
          
          "T ơi"
          
          "ơi? sao thế?"
          
          em nghiêng đầu, vai hơi cúi để chạm vào đầu vai tôi. Tôi và em hiện đang ở lầu một của trường cấp 3 nọ. 
          
          em nhìn tôi, chẳng nói, và tôi cũng nhìn em đến nghẹn ngào. Rồi, một thoáng, ánh mắt em dịu đi, trái tim tôi cũng thôi loạn nhịp. Giọt nước long lanh trào dâng trong khoé mắt. 
          
          em nhìn tôi, cười khẽ, nói nhỏ 
          
          "sao vậy?"
          
          tôi mếu máo, mè nheo
          
          "mình mệt, muốn được ôm ôm"
          
          em cười xòa, nói đùa
          
          "ê, hông có les nha cha"
          
          tôi lườm lườm em, còn em cứ cười mãi.
          
          "cái ôm tình bạn hông được hay gì"
          
          em ngớ ra, rồi như đã nghĩ ra gì, em réo lên.
          
          "à, là ôm thể này á"
          
          nói rồi em cụng trán vào trán tôi, tay em đưa đến vỗ đều vào phần xương mông. Tôi ngượng ngùng, hai tay đặt trên vai em, nói khẽ 
          
          "làm gì đấy"
          
          "thì ôm". Em ngây ngô trả lời 
          
          "ôm gì kiểu đó"
          
          "ơ, ôm kiểu chim cán cụt í"
          
          tôi... ba chấm, rồi cũng hùa theo em mà ôm theo kiểu chim cánh cụt
          
          nc.
          real life 
          
          
          

lavender_CR

@ ductrihoang6  yey nhân vật chính tự viết nên câu chuyện 
Reply

lavender_CR

-HOA KẼM NHUNG-
          
          "à, cho em cái này nhé"
          
          "hả? gì đấy?"
          
          tôi cười mỉm, lấy ra một bó hoa hồng
          
          "tặng em"
          
          em sững sờ, ngơ ngác, nhưng rồi khi chợt tỉnh khỏi cơn mê man, em lại bật cười.  Tay em vươn đến chạm vào bó hoa, thật chậm, thật nhẹ nhàng. Bó hoa nhỏ xinh nằm gọn trong vòng tay em, em vân vê một cánh hoa mỏng, rồi mỉm cười vì cái mềm của tơ nhung đang chạm khẽ vào tay em
          
          "cho em thật à?"
          
          "ừ, cho em"
          
          tôi ngượng ngùng, bó hoa ấy là tâm tư của tôi, là lời ngỏ ý thay giọng nói. Em ôm lấy hoa, một tay vân vê nhưng mắt lại nhìn tôi đăm chiêu, những ngón tay cũng trở nên dịu dàng đôi chút. Tôi gãi mũi, nói khẽ
          
          "vì...mình nhớ em nói em chưa từng nhận được hoa"
          
          "ừ, em chưa nhận được hoa thật bao giờ". Em cười khẽ, rồi nói tiếp "nhưng hoa bằng kẽm nhung cũng là lần đầu tiên"
          
          tôi đỏ mặt, khoé môi cong cong. Em cũng cười, tay chụp lại thật nhiều làm kỉ niệm. Em lại nói 
          
          "hoa đẹp lắm, cảm ơn nhé. Giờ thì để em chụp lại mới được, phải khoe lên"
          
          nói là làm, em cứ cầm máy canh hết góc này đến góc khác, cứ chụp rồi lại quay. Tôi ngồi bên, tựa đầu vào lòng bàn tay, khoé môi chẳng thể hạ xuống. 
          
          trong ánh đèn đường màu vàng nhạt. Có một người trân trọng ôm lấy bó hoa, cứ xuýt xoa mãi. Cũng có một người cứ nhìn người kia mà cười đến ngây dại. 
          
          "Em à, mình mong ta sẽ luôn thế này dù tương lai ta chẳng là một đôi"
          
          nc. 
          Câu chuyện có thật.

lavender_CR

@ ductrihoang6  bnq là 1 cái gì đó vừa đau nhưng cũng vừa cuốn 
Reply

ductrihoang6

Tôi thương anh quá nchau ơi
Reply

lavender_CR

Ngẫu hứng: Song sắt bạc màu
          
          Có những vết thương đang rỉ máu, có những vết xước đang lỡ loét cả da. Máu chảy thành dòng, lăn dài trên lớp da nhẵn nhủi. Nhưng rồi thời gian trôi nhanh cuốn theo cả nỗi đau xưa cũ, máu thôi chảy mà đông thành một vệt dài đỏ thẫm, vết lỡ khô lại chỉ còn là những mảnh da tróc lên thành những mảnh dài gớm ghiếc. Cô nằm trên chiếc giường đá lạnh ngắt, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà màu đen kịt. Khung sắt cứng cáp, bốn bức tường màu đen vây hãm lấy cuộc đời tưởng chừng sẽ nở rộ đẹp đẽ như một loài hoa dưới ánh sáng của mặt trời nhưng rồi chỉ vì lời nói dối vô cảm, chỉ vì một chút yếu lòng... tất cả đã tan biến. 
          
          Cô nằm đấy, không khóc, không la, không oán trách bởi có lẽ những năm tháng qua cô đã trách đủ. Lòng ngực trống rỗng, trái tim không nhói lên nữa, nó lặng và như chẳng còn tồn tại trong lòng ngực của một con người. Song sắt giam giữ cô đã bạc màu theo năm tháng, sắc bạc óng ánh giờ chỉ còn là những thanh đen tuyền và cứng cỏi giam cầm một người tưởng như đã chết. 
          
          Cô đã chết, phải, chết một nửa, chết ở tâm hồn, chết ở trái tim. Cô sống như một cổ máy có lập trình, không có trái tim, đôi mắt vô hồn trống rỗng và hơi ấm cũng chẳng còn. Người  đã mang nó đi và bỏ lại cô một thân xác khô cằn cảm xúc. Người - từng là ánh dương duy nhất trong đời cô, từng là tín ngưỡng duy nhất cô tin vào, cô tin người tất cả, trái tim cô tin người, lí trí cô tin người, tin đến mức khi người đâm cho cô một nhát cô liền ngã gục. Nước mắt hoà vào máu chảy xuống đôi tay cô, người với con dao bạc sắt lạnh được đúc bằng lòng tin, tình yêu và cả trái tim cô, mũi dao bóng loáng và lạnh lẽo đâm xuyên qua lòng ngực. Người đã nghĩ gì khi làm như vậy với cô? 
          
          Cô bật cười chua xót, cô chẳng thể khóc được nữa, nước mắt tích tụ cả đời có khi mấy năm qua đã khóc đến không còn một giọt. Cạn tình, cạn nghĩa. Song sắt giam cầm cô giờ cũng chẳng thể trụ nổi nữa, nó vỡ tan ra thành từng mảnh vụn... Đôi mắt cô khép lại, nhịp thở đều đều và rồi từ từ tắt lịm...
          
          nc.

lavender_CR

Ngẫu hứng: Cái chết!
          
          "Có đôi lần nó đã muốn buông thả mình xuống dòng nước lạnh lẽo chỉ để tìm một chút yên bình cho tâm hồn đã nhiễm đen bởi đau đớn. Nó chẳng sợ cái chết, có khi cái chết lại là cánh cửa sáng duy nhất của nó sau chừng ấy năm quằn quại trong đau thương. Mặt biển lạnh, sóng vỗ dữ dội, nó muốn gieo mình xuống để dòng nước cuốn nó đi thật xa rồi chìm vào lòng đại dương sâu thẳm. Nhưng rồi cậu biết không, nó đã không làm thế, nó khựng lại đôi chút khi nhìn thấy gương mặt mình phản chiếu dưới mặt nước. Mặt nó méo xệch dưới dòng biển, khuôn mặt đẫm nước mắt và đôi môi đang cố gắng mỉm cười. Nó chợt thấy sao mình xấu xí quá, đáng thương quá. Nó đã thấy tội nghiệp cho mình vậy sao những kẻ ngoài kia lại có thể lạnh lùng tàn nhẫn với nó đến vậy? 
          
          Nó bật cười trong nước mắt, tay ôm lấy khuôn mặt của mình. Nó hận cái cuộc đời chó đẻ này quá, nó đã cố để sống như một kẻ bình thường mặc cho căn bệnh quái ác đang dằn xé con người nó. Nó đã muốn hoà vào dòng người sặc mùi hôi hám giả tạo thay vì dòng biển lạnh buốt nhưng rồi chẳng ai chịu đón nhận nó cả. 
          
          Nó khụy xuống, bật khóc nức nở. Thật may em ạ, ở đây chẳng ai cả, sẽ chẳng ai có thể nhìn thấy vẻ yếu đuối này của em. Nó khóc thật lâu, thật lâu cho đến khi mặt biển lặng đi, sóng không vỗ nữa, thân nó chìm vào dòng nước lạnh... Giây phút đó nó đã mỉm cười, một nụ cười yên bình và đúng nghĩa. 
          
          Sẽ chẳng ai làm em đau nữa cả, chẳng ai cả. Vì giờ đây em đã được biển ôm lấy bảo vệ trong lòng như một viên ngọc quý giá. Em đi rồi, ngủ say trong cái ôm của biển cả"
          
          nc.
          

lavender_CR

Ngẫu nhiên: Cái chạm
          
          "Tôi đã ghi nhớ thật lâu cảm giác ấm áp đấy. Một cái chạm nhẹ thoáng qua của giây phút vô tình, em chạm tay tôi, ta chạm tay nhau. Tôi nâng niu tay em như báu vật, em dịu dàng nắm lấy tay tôi. Ta chạm nhau trong một thoáng, chỉ một chút thôi nhưng tôi nhớ một đời. 
          
          Kẻ mang nặng tình nó khốn khổ thế đấy, một cái chạm cũng đủ làm người ta điên lên trong vui sướng rồi ôm tương tư về một mai được sánh vai. Nhưng rồi nào có ngờ em nhỉ? Ta bỏ lỡ nhau chỉ vì nỗi sợ của tôi. 
          
          Hôm đó, mưa tuôn mưa xối, tôi lặng người nép vào góc tường lạnh hơi nước nhìn em bước đi thật xa. Ta mất nhau rồi, là tự tôi cắt đứt sợi dây liên kết duy nhất của chúng ta. Tại sao nhỉ? Tại sao tôi làm vậy? Tôi sợ, tôi hèn nhát nhưng cũng có lẽ buông tay em là cách duy nhất để tôi giữ lại một chút tự tôn cho mình sau chừng ấy tổn thương tôi đã nhận. Em biết không, ngay chính lúc cái chạm của em chạm vào tay, tôi đã nghĩ sẽ bảo vệ em mãi mãi nhưng rồi cuối cùng vì cái ánh mắt khinh bạc ấy khiến lòng tôi chợt lạnh dần"
          
          Cái chạm của em đáng bạc vàng đá quý, nhưng cũng hệt lưỡi dao sắc lạnh cứa rách tim tôi.
          
          nc.