leowcairo

sen25 giống như sao băng trên bầu trời đêm vậy, rực rỡ trong phút chốc rồi mau chóng lụi tàn. việc marsh quay lại americas và việc sean từ bỏ 100t là hai đường thẳng song song giao nhau ở đúng một điểm, mình đồ rằng sau này sẽ không bao giờ có chuyện như vậy nữa đâu. như hoa sơn trà đỏ, đỏ như màu máu, đỏ như màu cờ sắc áo. mình đặt rất nhiều hy vọng vào sen26, và mình tin mọi người sẽ đi thật xa. nhưng sen25 chưa bao giờ là một nỗi thất bại. như sen24, sen25 sẽ mãi là một phần thanh xuân của mình. mình không hối tiếc gì, mình sẽ không quên.
          	
          	sen24 của quá khứ, sen25 của hiện tại, sen26 của tương lai. rồi sẽ có những sen27, sen28, sen29, vân vân mây mây. việc đã qua không thể vãn hồi, không thể quay ngược được thời gian, chỉ có thể bước tiếp.
          	
          	nhưng dù sao thì... SEN N4RRATE, SEN johnqt, C9 Zellsis, 100T bang và mibr zekken thuộc về thế giới. còn SEN N4RRATE, SEN johnqt, SEN Zellsis, SEN bang và SEN zekken chỉ thuộc về quỹ đạo tuần hoàn của riêng mình thôi.
          	
          	cảm ơn vì một năm 2025 chói sáng rạng ngời, hy vọng chúng ta sẽ gặp lại nhau trên đường đời tấp nập, một ngày phồn hoa khi bình minh rực sáng trên Sencity. hy vọng mọi ước nguyện của chúng ta sẽ thành hiện thực và ai cũng sẽ một lần chạm tới chiếc cúp màu vàng ánh kim.

leowcairo

nói dông nói dài thành ra nói nhảm, chung quy lại vẫn là mình buồn, mình đau, và mình nhớ. có thể trả lại cho mình một marshsean vẹn nguyên như cũ được không?
Reply

leowcairo

sen25 giống như sao băng trên bầu trời đêm vậy, rực rỡ trong phút chốc rồi mau chóng lụi tàn. việc marsh quay lại americas và việc sean từ bỏ 100t là hai đường thẳng song song giao nhau ở đúng một điểm, mình đồ rằng sau này sẽ không bao giờ có chuyện như vậy nữa đâu. như hoa sơn trà đỏ, đỏ như màu máu, đỏ như màu cờ sắc áo. mình đặt rất nhiều hy vọng vào sen26, và mình tin mọi người sẽ đi thật xa. nhưng sen25 chưa bao giờ là một nỗi thất bại. như sen24, sen25 sẽ mãi là một phần thanh xuân của mình. mình không hối tiếc gì, mình sẽ không quên.
          
          sen24 của quá khứ, sen25 của hiện tại, sen26 của tương lai. rồi sẽ có những sen27, sen28, sen29, vân vân mây mây. việc đã qua không thể vãn hồi, không thể quay ngược được thời gian, chỉ có thể bước tiếp.
          
          nhưng dù sao thì... SEN N4RRATE, SEN johnqt, C9 Zellsis, 100T bang và mibr zekken thuộc về thế giới. còn SEN N4RRATE, SEN johnqt, SEN Zellsis, SEN bang và SEN zekken chỉ thuộc về quỹ đạo tuần hoàn của riêng mình thôi.
          
          cảm ơn vì một năm 2025 chói sáng rạng ngời, hy vọng chúng ta sẽ gặp lại nhau trên đường đời tấp nập, một ngày phồn hoa khi bình minh rực sáng trên Sencity. hy vọng mọi ước nguyện của chúng ta sẽ thành hiện thực và ai cũng sẽ một lần chạm tới chiếc cúp màu vàng ánh kim.

leowcairo

nói dông nói dài thành ra nói nhảm, chung quy lại vẫn là mình buồn, mình đau, và mình nhớ. có thể trả lại cho mình một marshsean vẹn nguyên như cũ được không?
Reply

leowcairo

hy vọng sau bao nhiêu lần thất bại, bao nhiêu trận thua cay đắng đến xé lòng, bao nhiêu sóng gió lao xao của thuở đầu đôi mươi. thì marshall và sean sẽ luôn tìm được đường về bên nhau.

AnNg0604

Tác giả ơi còn sống k ạ;-;

AnNg0604

@leowcairo :') tiếc ghee. Ksao đâu ạ bạn hãy cứ tiếp tục việc bạn muốn:> Cảm ơn vì những chiếc fic ngọt ngào của kiribaku. Bạn đã vất vả r<3
Reply

leowcairo

@AnNg0604 còn sống nhé nhưng mà mình không viết kiribaku nữa ạ, xin lỗi bạn nhiều
Reply

leowcairo

anh có muốn
          chúng ta nắm tay nhau đi trên con đường này
          đường hơi xa nhé
          mong anh không ngại, vì thời gian còn nhiều
          (Mai - Marzuz)
          
          ✗✗✗
          
          Ngày anh cầu hôn hắn, là một ngày đẹp.
          
          Trong cuộc đời họ, đã có rất nhiều ngày đẹp. 
          
          Buổi sớm ban mai đầu tiên sau khi thành đôi, Bakugou mắt nhắm mắt mở cuộn tròn trong cái chăn rằn ri xấu xí, vòng tay Kirishima vắt ngang eo ấm áp hơn cả dải nắng vàng giòn, mái đầu bù xù của hắn rúc lồng ngực anh nghe tiếng tim đập thình thịch. 
          
          Buổi lễ tốt nghiệp mưa rơi tầm tã, như thể ông trời cũng lo lắng cho những đứa trẻ chập chững bước vào đời. Có cúc áo thứ hai hắn giật ra tặng anh không ngại ngần, có tiếng bạn bè cười đùa vang xa ngập những câu chúc lời ca, có bàn tay anh thản nhiên như không đan mười ngón hắn, và cả nụ hôn khuất dưới cánh hoa đào hứa hẹn một tương lai sẽ đi cùng nhau.
          
          Lúc nửa đêm về sáng hôm Kirishima bị thương nặng. Bakugou ngồi gục trên băng ghế bệnh viện chờ một lời khẳng định sau cuộc phẫu thuật dài dằng dặc. Hắn ngửa mặt nhìn trần trắng toát, cả người bê bết máu nhớp nháp, mệt mỏi nhưng không dám ngủ, cũng không thể ngủ. Anh còn chưa tỉnh thì làm sao hắn nghỉ được.
          
          Cái ngày Kirishima mở mắt, anh chưa từng thấy hắn khóc nhiều đến vậy, thảm thương đến vậy. Người mạnh mẽ như Bakugou, đến cuối cùng vẫn không thể nào thắng nổi thần linh. Nên anh đã tự thề với bản thân, sau này sẽ không bao giờ để người anh thương đau khổ vật vã như vậy nữa, bằng bất cứ giá nào.
          
          "Vậy, gả cho anh nhé Katsuki?"

leowcairo

@Jen-Chris1902 mình hiểu mà, lâu lâu mình cũng bị vậy, kiểu ý tưởng không, cảm hứng không mà động lực cũng không ấy. mấy cái đó đến nhanh rồi đi cũng nhanh không kém, không trách được, cuộc sống mà. mình thì bị thiếu thời gian nên chỉ rảnh đủ để viết mấy đoạn ngắn ngắn này thôi, chứ viết dài mệt lắm, dù cũng muốn lắm :'))) 
            
            nói chung là cố lên bạn nha, chuyện viết này đa phần là cho bản thân thôi. thích thì viết, mệt thì dừng, rồi đi tiếp, không cần phải lo lắng hay phức tạp hóa vấn đề lên làm gì cả. ᕙ(⇀‸↼‶)ᕗ
Reply

Jen-Chris1902

@ _kiridante  Mình cũng là một đứa hay viết truyện, tuy là không phải viết trên Wattpad. Nhưng mà để có được một ý tưởng bé xíu xìu xiu thì với mình chắc cũng tầm cả tháng trời :)  
Reply

leowcairo

@Jen-Chris1902 mình chưa dám nhận đỉnh đâu, mình còn cả chặng đường dài phía trước nữa mà, nhưng dù sao cũng cảm ơn bạn đã thích chút ngẫu hứng này nghen. về ý tưởng thì mình hay nghe nhạc, chú tâm đọc lyrics rồi ra ngoài chơi tí là có ý tưởng à =)))) với cả, hôm nay chỗ mình trời đẹp lắm, sau cơn mưa trời lại sáng ấy (*ノ・ω・)ノ♫
Reply

leowcairo

cuộc đời không lối thoát
          ai cho em lần thứ hai?
          (cá hồi hoang)
          
          ✗✗✗
          
          "em ngủ đi, dù mai không có việc gì thì cũng ngủ đi." 
          
          giọng eijirou rủ rỉ rù rì qua chiếc điện thoại cũ mèm, từng lời từng chữ rót vào tai katsuki như mật. hắn bóp chặt cái máy đến mức tay nổi lên gân xanh, cổ họng nghẹn ứ, hai mắt cay xè, nhưng lại không thể rơi nổi dù chỉ một giọt nước mắt. phòng tối, phố không đèn, đêm lạnh căm, còn mình hắn cuộn mình trong tấm chăn mỏng thiếu hơi người, thiếu hơi anh, thiếu cả một nửa phần hồn hắn. 
          
          "đồ khốn nạn," hắn chửi mà lòng quặn thắt. "tại sao cứ phải chịu đựng một mình? tại sao không nói với em?"
          
          "anh gọi không có gì đâu, đừng gọi lại. chỉ là, ừm, anh thương em nhiều lắm, katsuki à."
          
          katsuki bấm tua lại lời nhắn, cồn cào trong bụng càng cuộn lên, như muốn cạy họng hắn trào ra ngoài. có Chúa chứng giám hắn cũng thương anh, nhiều đến độ đau lòng, nhiều đến mức hắn không biết phải sống thế nào trên trần gian thiếu bóng anh. eijirou đã hứa sẽ đi cùng hắn đến cuối con đường, đến ngày nhân thế thôi phồn hoa thịnh vượng, vậy mà giờ đây...
          
          nếu được lần thứ hai, chắc chắn hắn sẽ trân trọng anh, yêu thương anh, mang hết tất cả những điều tốt đẹp tặng cho anh, như anh xứng đáng được nhận. nếu được lần thứ hai, katsuki vẫn sẽ chọn ở bên người này, từ rày đến vĩnh hằng vạn kiếp.
          
          tiếc rằng, mọi chuyện đều đã là quá khứ.
          
          mà quá khứ, chỉ có thể nuối tiếc, chứ không thể vãn hồi.

leowcairo

@Jen-Chris1902 viết để xả stress thôi chứ tim tui cũng đau lắm :((((( kiểu cứ bị thích cho 1 trong 2 thằng ngỏm củ tỏi ấy, chả hiểu vì sao ┐(´ー`)┌ well dù gì tui cũng đang chuẩn bị viết oneshot khác nhẹ nhàng hơn rùi, hy vọng sẽ hoàn thành sớm (´-﹏-`;)
Reply

Jen-Chris1902

@ _kiridante  thôi đừng stress, con tim tôi không chịu được nỗi đau này đâu :((
Reply

leowcairo

mình viết ngược khi mình stress.
Reply

leowcairo

đôi lúc mình thắc mắc tại sao kiribaku có ít truyện Việt như vậy, truyện viết chứ không phải dịch. truyện hợp lý đọc ổn áp không ooc quá mức càng chẳng thấy. trong khi mấy thuyền khác ghép với bakugou thì đầy rẫy (ok không hẳn là "đầy rẫy" nhưng mà nhiều hơn kiribaku). kiểu như, mình biết otp của mình không to bằng otp người ta, nhưng thực sự không có luôn á hả...
          
          nhưng rồi mình nhận ra, cuộc sống mà. biết làm sao được.
          
          mình sắp bước vào cuộc thi quan trọng nhất đời rồi. hy vọng sau khi tất cả đã lắng xuống, sẽ viết tiếp một bộ khác cho hai thằng nhóc mình yêu thương hết mực.
          
          từ giờ đến lúc đó còn hơn 2 tháng. cố lên nhé, bản thân.

leowcairo

"làm vậy tội cô ấy lắm." kirishima lắc đầu ngao ngán. anh nới lỏng cà vạt họa tiết chấm hạt đỗ, được một hồi thì gỡ hẳn ra, đặt xuống bên cạnh chai vang đỏ mới cứng.
          
          "kệ. tôi đéo quan tâm." bakugou nhìn quanh quất, không màng sự đời.
          
          "em đúng là khốn nạn." anh lườm hắn, mân mê cái nhẫn trên tay.
          
          "tôi cho anh nói lại. cô ta bảo, anh làm thế nào thì làm, miễn ngày mai lên báo là được. ai khốn nạn?" hắn liếc lại anh không kiêng dè, giật lấy cái nhẫn rõ là quá khổ so với tay phụ nữ mà anh săm soi nãy giờ, lôi chiếc hộp nhung trong túi quần tây ra cất.
          
          "thì ban đầu đừng có bày trò này. chỉ khổ chúng ta thôi."
          
          "còn không phải tại anh cả à?" hắn đấm đầu anh cái bốp.
          
          "đau anh! rồi rồi, tại anh hết, xin lỗi được chưa?"
          
          "câm mồm!"
          
          hắn cáu tiết, định chửi nữa thì không hiểu sao bị kẻ đối diện kéo lại chặn họng bằng một nụ hôn sâu. chưa đầy năm giây anh đã luồn lưỡi sang cạ răng hắn, khiến cả người nóng hừng hực. chai vang đỏ, ánh chiều tà, đèn đom đóm, xe mui trần, tất cả đều như bị lãng quên trong giây lát, chỉ còn hai tấm thân đi lạc, dìu dắt nhau qua bao tháng ngày chông chênh. 
          
          "em thích đám cưới xuân hay hè?" anh buông hắn ra vào phút thứ bảy, nhe răng cười xảo trá.
          
          "anh... vô liêm sỉ!" hắn chùi mép, tai đỏ lựng.
          
          "thôi nào đừng như thế!" tóc đỏ dài giọng, nhõng nha nhõng nhẽo.
          
          "chậc! mùa xuân!"

leowcairo

champagne problems.
Reply

leowcairo

ờm, ai ship thuyền nào khác liên quan đến bakugou trừ kiribaku có thể unfollow tôi được không? thanks.

leowcairo

nói thật chứ trên đời chưa có thuyền nào khiến tôi nhìn vào thấy ghê tởm và buồn nôn chứ dekubaku/bakudeku đâu. chắc cũng được coi là xui xẻo đi.
Reply

leowcairo

đôi lúc mình nghĩ mình đã quá khắt khe với tụi nhỏ, và với chính bản thân mình. hồi đầu mình ghét bakugou lắm, ghét cái tính của nó. mình cũng chả ưa deku tí nào, người gì đâu mà nhạt nhẽo. cả todoroki nữa, coi cái mặt thấy ghét. 
          
          nhưng rồi mình lớn, và mình nhận ra đám chúng nó mới có mười sáu tuổi thôi, còn quá trẻ và quá nhỏ để có thể gánh mọi đau thương mất mát trên đời. mình nhận ra tụi nhóc đáng thương hơn là đáng trách, và tụi nó đã chịu nhiều khổ cực rồi, nên thôi, không ghét nữa.

leowcairo

có những thứ có cố gắng cả đời cũng không thể tha thứ, nhưng với bakugou thì... well, thằng bé không xấu. cốt lõi của nó không xấu xa gì. đáng ghét thì đúng, nhưng đáng chết thì không.
            
            dù sao thì một đứa trẻ còn chưa đủ tuổi đi tù, đằng nào cũng có thể bỏ qua được. ít nhất là đối với mình.
Reply