lilpocky-

life update
          	t cảm giác wp là chỗ một tháng vào một lần chỉ để đọc những con chữ cũ, hoài niệm về tháng ngày làm trẻ trâu viết truyện và yap
          	uni life killed me yall
          	quá mệt nhưng vui lắm, dc sống ở hà nội vui
          	
          	t đã nghĩ rằng, kiểu
          	t kh thể thoát khỏi guồng quay quá khứ 
          	những quá khứ chồng chéo nhau trên wp những năm tháng cấp 2 
          	nhưng rồi cấp 3 và đại học tới
          	t đã quên gần hết mọi thứ rồi 
          	t làm ng lớn, t trưởng thành, bận rộn với học hành và teamwork clb
          	đến mức t thấy mọi đặc điểm của ng lớn t gần như đã có, chỉ có điều t kh dám, và kh thể chấp nhận chuyện t đã lớn rồi thôi
          	
          	tâm trí t luôn bước tiếp trong sự kh thể chấp nhận chuyện buông bỏ quá khứ 
          	và có lẽ hành động của t cũng v thôi
          	ước gì t có thể viết một lần nữa, nhiều lần nữa, hồn nhiên và đầy sáng tạo 
          	t ước t có thế giới của riêng t mà k phải áp lực chính mình bằng những thứ bên ngoài cuộc sống 
          	t là học sinh lớp chọn trường top từ bé tới lớn, cuộc đời t là một lộ trình mặc định ai cũng mơ ước
          	nhưng t kh muốn làm người bình thường, và đúng, t kh bình thường, t luôn làm ng nổi bật trong tập thể (kphai về học lực)
          	nhưng t cũng chẳng vui
          	
          	thích khác biệt, được khác biệt, được ngưỡng mộ và yêu quý vì đã khác biệt, rồi sao nữa? 
          	t cũng k có thế giới của riêng t
          	nơi có những người giống t
          	t vui vì t được sống nhưng chính tâm hồn t lại k vui vì nó k được sống 
          	tại sao lại v. 

lilpocky-

life update
          t cảm giác wp là chỗ một tháng vào một lần chỉ để đọc những con chữ cũ, hoài niệm về tháng ngày làm trẻ trâu viết truyện và yap
          uni life killed me yall
          quá mệt nhưng vui lắm, dc sống ở hà nội vui
          
          t đã nghĩ rằng, kiểu
          t kh thể thoát khỏi guồng quay quá khứ 
          những quá khứ chồng chéo nhau trên wp những năm tháng cấp 2 
          nhưng rồi cấp 3 và đại học tới
          t đã quên gần hết mọi thứ rồi 
          t làm ng lớn, t trưởng thành, bận rộn với học hành và teamwork clb
          đến mức t thấy mọi đặc điểm của ng lớn t gần như đã có, chỉ có điều t kh dám, và kh thể chấp nhận chuyện t đã lớn rồi thôi
          
          tâm trí t luôn bước tiếp trong sự kh thể chấp nhận chuyện buông bỏ quá khứ 
          và có lẽ hành động của t cũng v thôi
          ước gì t có thể viết một lần nữa, nhiều lần nữa, hồn nhiên và đầy sáng tạo 
          t ước t có thế giới của riêng t mà k phải áp lực chính mình bằng những thứ bên ngoài cuộc sống 
          t là học sinh lớp chọn trường top từ bé tới lớn, cuộc đời t là một lộ trình mặc định ai cũng mơ ước
          nhưng t kh muốn làm người bình thường, và đúng, t kh bình thường, t luôn làm ng nổi bật trong tập thể (kphai về học lực)
          nhưng t cũng chẳng vui
          
          thích khác biệt, được khác biệt, được ngưỡng mộ và yêu quý vì đã khác biệt, rồi sao nữa? 
          t cũng k có thế giới của riêng t
          nơi có những người giống t
          t vui vì t được sống nhưng chính tâm hồn t lại k vui vì nó k được sống 
          tại sao lại v.