chào em zợ iu, chòng tới gank bài tiểu luận của em nè (zợ i khai giảng về nhớ ún nc cam nha choa mát người).
đầu tiên thì a muốn cảm ơng zợ zì đã nghiêm túc zới con chữ của a như z (dm sáng mở wattpad lên ch kịp cởi quần đã bắn cmnl), em có biết là một tâm hồn ê mô đc em tìm thấy trong con chữ là niềm hạnh phúc như thế nào ko hức hức a iu zợ lóm.
thứ hai là a muốn nói là zợ đã dỏi lắm r và ko có đúng sai trong bài tiểu luận nì của zợ. sáng tác của a là câu chuyện của jeong jihoon nhưng mà người giải đọc câu chuyện đó là em, zà a luôn tin rằng cách người ta nhìn nhận con chữ sẽ phản ánh phần nào chính bản thân con người của người đó, cho nên a iu chớt đi đc những con chữ mơ hồ tăm tối. sau tất cả thì khi đọc zề những lí giải của em về một chung chihun của "băng tuyết đang cháy" đã thật sự làm tâm hồn anh run lên những rung cảm khó nói thành lời. nhờ có em, chòng đã hiểu thế nào là chỉ cần dựa vào con chữ là có thể tìm đc nhịp đồng điệu. câu chuyện này của anh và của em không có đúng có sai, câu chuyện chòng kể cũng là câu chuyện zợ kể lại của riêng em, zà a đã đọc đc một tuyết cháy vô cùng tinh tế đến từ ngòi bút của zợ.
nó vẫn thấp thoáng bóng dáng tuyết cháy của chòng, nhưng tuyết em đối thì có tiếng lách tách của niềm hi zọng to hơn của chòng đó.
ĐM ĐỈNH ZL ZỢ ƠI A NGHĨ J LÀ EM ĐỌC HIỂU GẦNG HẾT ZAY HẢ??
nõi bùn của em chihun đến từ quá nhìu thứ, zà chính em chihun cũng đã tước đoạt đi chính quyền được "buồn" của mình. bởi jeong jihoon đã so sánh bản thân với bão tuyết siberia, hồ lena và câu văn của lỗ tấn. những thứ mang tầm vóc vũ trụ và nhân loại, hồ baikal xa xôi tận nước nga rộng lớn, mà trước mắt cậu ta thì chỉ có dòng sông hán.
zà đúng là nỗi buồn của chung chihun đến từ tuổi trẻ mơ hồ và quá sức rực rỡ của mình. thiên tài ko ngôi vương, còn j đớn đau hơn không có thứ gì có thể chứng minh được bản thân mình thật sự tồn tại trên cuộc đời này. chòng đã sắp xếp những khái niệm không chung trường nghĩa lẫn lộn lại mí nhau, như sai lầm thì đi với gan dạ