littleprince_kw

Wtf:)) tại sao giáo sư "chim" Dũng DT lại thành anh tài v các bác :)))) cười vayyy

littleprince_kw

Xin chào. Mình là littleprince_kw (NCVL), bạn có thể gọi mình Long/Mèo/Kẹo. Còn muốn xưng mày-tao với mình thì bạn nên suy nghĩ kỹ. Hơi buồn cười nhưng mà tài khoản của mình viết hầu hết thuần cp Sen Hải, mình yêu thơ và văn học, nhưng lúc mình còn đi học thì mình học cũng trung bình. Có thể qua tuổi khùng điên thì mình mới đi tìm sở thích. Mình muốn được thấy cmt của các bạn nhưng tùy hoàn cảnh mình mới reply, mình sẽ hate mấy cái cmt sáo rỗng, vô duyên, và cho mình đúng dù rõ ràng là bạn đang gây sự với mình. Nếu trong fic có lỗi mình xin chấp nhận những lời góp ý, mình quý trọng bạn, còn bạn cmt leo lên đầu mình thì mình không ngại nắm đầu bạn dập xuống đất đâu. Nếu các bạn có nhu cầu trao đổi với mình về bất kỳ thứ gì trên cuộc đời này và về Shipdom bé hơn lỗ mũi của chúng ta có thể ghé ig của mình (littleprince.kw) hoặc fb(link ở bio). Mình cũng chẳng quá khó tính, còn bạn thấy vậy là do bị bạn hoang tưởng thôi:)) còn bạn bị mình làm khó thì bạn nên tự soi gương đi, vì mình ăn miếng trả miếng nghiêm túc. Cảm ơn vì bạn đã giành thời gian đọc cái quái quỷ này. À mình còn đi phục vụ nhân dân nên là ai inbox giục fic thì coi chừng được mình mời lên uống trà nhé

littleprince_kw

-Bài thơ không viết nháp-
          
          Bạn ơi có nghe chăng
          Bài ca biển xanh hát
          Lời ca như ánh sáng
          Người lính là bài thơ.
          
          Nếu chúng tôi là thơ
          Bài thơ không viết nháp
          Câu chữ còn thô ráp
          Hồn nhiên bước vào đời.
          
          Một ngôi sao sáng tươi
          Bao niềm thương mến gọi
          Một địa chỉ xa xôi
          Gợi lên đầy rắn rỏi.
          
          Câu thơ màu lửa khói
          Không đăng báo bao giờ
          Lính viết và lính đọc
          Chói ngời qua nắng mưa.
          
          Chỉ có thiếu và thừa
          Không bao giờ lính đủ
          Chiếc ba lô càng cũ
          Càng chẳng có gì riêng.
          
          Yêu thương nào hồn nhiên
          Bằng lá thư toạ độ
          Cơn mưa nào cồn lên
          Thoảng nhanh bằng nỗi nhớ.
          
          Một chiếc khăn mặt nhỏ
          Nấu được nồi cơm ngon
          Một con dao ngọn lửa
          Đi khắp cùng núi non.
          
          Bữa ăn quây vòng tròn
          Quanh mâm xanh thảm cỏ
          Lá cành làm bát đũa
          Khúc khích cười khen ngon.
          
          Vụng về trước làn hương
          Thích được chiều được trách
          Tỏ tình đến dễ thương
          Toàn giọng con nhà lính.
          
          Đêm cánh rừng yên tĩnh
          Nhớ dòng sông bình yên
          Đêm bạn mình ngã xuống
          Đêm gọi mặt trời lên.
          
          Giặc trước mặt chúng tôi
          Sau lưng là hạnh phúc
          Sống chết từng khoảnh khắc
          Mắt mẹ nhìn thiêng liêng.
          
          Qua vùng rừng mưa đêm
          Qua ngàn ngày nắng gió
          Nâng bước chân - ánh lửa
          Đi về phía Ngày mai.
          
          
          5-1983

littleprince_kw

-Bài hát đừng có đợi-
          
          Đừng có đợi - hỡi bà mẹ Mỹ
          Nó chết rồi - tháng tám mồng năm
          Đứa con bà - thằng giặc phi công
          Chúng tôi bắn rồi, nó không về nữa
          
          ***
          
          Những người mẹ nước tôi (Điều này bà đã rõ)
          Không muốn con mình quằn quại cháy trong nôi
          Không muốn con mình gục trên luống đất cày
          Nên lũ giặc trời - chúng tôi giết nó
          
          Đừng có đợi - hỡi cô gái Mỹ
          Hắn chết rồi - tháng tám mồng năm
          Người yêu cô - thằng giặc phi công
          Chúng tôi bắn rơi, hắn không về nữa
          
          ***
          
          Những người vợ nước tôi không thể nhìn đạn Mỹ
          Cày mái đầu thân, mái tóc còn xanh
          Không thể trông trên xác chồng mình
          Nghiêng cánh sắt hắn cười man rợ
          
          Chúng tan xác rồi, chúng không về nữa
          Giữa mảnh máy bay và quân phục giết người
          Đừng trách chúng tôi - Hãy nguyền rủa kẻ nào
          Đã dạy chúng làm nên tội ác
          
          
          13-8-1964

littleprince_kw

Hài v, t viết fanfic thuần Sen Hải à:)))? 

nhoanhmoiluc

Cứ vậy đi anhT-T Sen Hải có mình anh viết à O^O anh viết còn hayy vl nữaaaa 
Reply

littleprince_kw

Chắc tại t với tri kỷ đều làm nhà nước, t thích văn vẻ thơ ca nên cảm thấy hình ảnh Sen Hải áp dụng được trong chính cậu chuyện của mình hay một phần nhỏ được xào nấu lại:))) 
Reply

littleprince_kw

Có nên làm cái gì cho Quang Cường không nhỉ:))

littleprince_kw

@ nhoanhmoiluc  viết đánh nhau um xùm mới juan vibe chớ
Reply

nhoanhmoiluc

Nên nên anh ơi-)) cặp này đói mấy quả vibe chill lắm nè
Reply

littleprince_kw

Ai mà không thất vọng chứ, nhưng để nói ra hết thì khó. Bản thân ít đồng hành thì không có đủ lời lẽ để nói với một tập thể. Im lặng là cách tốt nhất để mọi thứ dịu dàng, để cho mọi điều tốt đẹp ngày trước vẫn in đậm ở một góc nhỏ nào đó trong lòng. Một khi điều tốt đẹp đã hoen gỉ thì có cố gắng lau chùi thì vẫn hoen gỉ thôi