luoimanhieuthamvong

Thực sự vã Panttore vl♡♡♡

ArtTiimo

@ luoimanhieuthamvong  đẻ hàng đi shop ơi 
Reply

luoimanhieuthamvong

Wattpad làm ăn kì cục, mỗi lần đăng truyện đều xảy ra lỗi, mà lần nào cx đúng 1 cái lỗi ấy.
          
          Cứ đăng 1 chương lại nhân đôi ra, nhìn chán không chứ, có hai cái bản thảo à mà hiển thị đến bốn. Chán.

luoimanhieuthamvong

Chạy KPI trước hè.
          
          Thứ tôi không hài lòng ở các chương truyện là "lỗi diễn đạt" của tôi, chưa bao giờ là nội dung của nó, thành ra bây giờ phải ngồi ngẫm xem mình lỗi chỗ nào để viết lại nguyên khúc đó:)

luoimanhieuthamvong

Trước tháng 7 tôi sẽ xử xong hết mấy bộ cần chỉnh sửa và sau 2/6 tôi sẽ đăng bộ truyện đầu tiên của mình!!!
          
          Không phải fanfic nữa, đây là một bộ truyện do tôi tự vắt óc suy nghĩ, tự biên kịch mọi thứ.
          
          Ôi Ruyin đáng yêu của mẹ, con sẽ sớm được ra đời một cách hoàn hảo hơn

luoimanhieuthamvong

Má, thề là đếch yêu đương lần nữa đâu, ám ảnh vl.
          
          Chẳng biết có phải tôi ovt ko chứ vừa vào thấy 1 acc mới tạo hồi tháng 10 năm ngoái theo dõi tôi, đặc biệt là chỉ MÌNH TÔI, điều đó làm tôi lập tức nghĩ đến thằng cũ, thấy ớn quá liền chặn luôn. 
          
          Không ds đọc, không tác phẩm, không người theo dõi, còn không quen ngoài đời. Đủ tiêu chí để tôi đưa đến nghi vấn thằng cũ rồi.
          
          Ớn thấy bà nội cha(T^T.)

luoimanhieuthamvong

Tôi cảm thấy bản thân tự đa tình quá rồi.
          
          Không danh không phận mà muốn giận muốn được dỗ, hahaha, nhận lại chỉ có trêu đùa.
          
          Gác chuyện này sang một bên, tôi cũng có điều khác cần thông báo. Tôi sẽ đổi tên, hết.

luoimanhieuthamvong

Tôi tự hỏi tôi có đang áp lực không, hay chỉ đơn giản là một đứa trẻ nổi loạn, quá nhạy cảm và yếu đuối?
          
          Tôi chống đối mọi thứ, nghĩ về cái chết khi bắt đầu tự dày vò thể xác lẫn tinh thần, cắn mình thật đau khi nghĩ về mớ chuyện làm tôi phải nhịn tiếng thút thít và thả ra khi chúng bùng nổ, nước mắt không ngừng rơi.
          
          Tôi ghét bị la rầy, thật kì khi từ nhỏ tôi đã nghe quá nhiều, thậm chí vừa bị la vừa bị đánh.
          
          Tôi không thể chia sẻ cảm xúc với người mình quen biết hay thân quen, nhưng từ nhỏ tôi đã luôn được bảo là đang sống trong tình yêu thương được xây lên từ nỗi vất vả của cha mẹ.
          
          Tôi luôn thắc mắc ai sẽ rủ lòng xót xa để yêu thương và quan tâm tôi trong khi chính tôi đang không coi trọng bản thân mình.
          
          Tôi đang áp lực ư? Không biết
          Tôi có mất dạy không? Không biết
          Tôi có giá trị không? Không 
          
          Cảm ơn vì đã nghe tâm sự của tôi, chúc mọi người ngủ ngon.
          
          24/12/2025-22:17