mazieeee_
Lâu lắm mới lên đây viết vài dòng, mình chợt nhận ra rằng lí do tại sao mọi người lại hay viết nhật kí nhiều đến vậy. Mình cũng cảm thấy may mắn vì đã viết lại những dòng cảm xúc, những lúc tâm trạng rối ren nhất mà chẳng muốn nói với ai, ở đây.
Giống như tự tay mở lại hòm kí ức đã phủ bụi từ rất lâu, thật may sao khi những tổn thương trong quá khứ không còn làm mình quá đau đớn như trước nữa. Chỉ như cơn gió thoảng qua, nhẹ nhàng, và đủ để nhận ra suy nghĩ của mình đã trưởng thành hơn một chút, tích cực hơn một chút.
Bản thân mình rất trân trọng khoảng thời gian ở nhà này, tuy là vẫn bận bịu và deadline chạy không thua gì lúc đi học trên trường; nhưng mình có thời gian để sắp xếp lại cảm xúc của bản thân, cất cái sự tự ti quá lớn về bản thân đi sâu một chút. Mình cảm thấy bình ổn hơn một chút khi không phải suy nghĩ quá nhiều về việc người khác sẽ nghĩ mình là người thế nào.
Gần đây mình có xem và đọc Harry Potter. Thật kì lạ là mình đồng cảm với Ron Weasley rất nhiều. Và thực sự thì Rupert Grint đã diễn vai quá trọn và xuất sắc, chạm đến đáy tim mình luôn và để lại trong lòng mình nhiều suy nghĩ ngổn ngang. Mình cảm thấy mình và Ron có một chút gì đó giống nhau, ở tận sâu trong tâm hồn. Đều không dám tin vào bản thân, và vì luôn cảm thấy mình là một cái bóng vì có những người bạn và người thân quá xuất sắc.
Tất nhiên, mình cảm thấy vô cùng may mắn khi gặp được những người bạn như họ. Tuy là có tự ti nhiều chút, nhưng mình cũng học hỏi được ở họ nhiều điều, và cũng cảm thấy kì lạ tại sao lại có thể đối tốt với mình như vậy chứ :(( Chẳng phải người ta hay nói ngưu tầm ngưu, mã tầm mã à.. Nhưng mình vẫn cảm thấy hơi lạc lõng một chút, đôi khi thoáng qua là sự ghen tị.
mazieeee_
Dẫu trong lòng vẫn luôn tự nhủ cần biết thế nào là bình tĩnh và không bị lạc lối, cần học cách biết thế nào là đủ, nhưng mình vẫn muốn được tham lam. Mình vừa muốn có sự bình ổn, vừa ghét việc bản thân trở nên thật nhàm chán. Muốn thử thật nhiều nhưng cũng ghét thất bại và sợ cảm giác kì vọng thật nhiều rồi lại chẳng có được bao nhiêu.
Trên tất cả, mình còn chẳng hiểu bản thân mình đang muốn có những gì.
•
Ответить
mazieeee_
Trước đây khi đi học, khi mình nhận ra được 1 điều rằng dù mình có biết trước được điều gì, thì cũng phải đến đúng thời điểm cần thì mình mới nắm được. Nên đôi khi trong quá trình học dù trúc trắc, nhưng trong lòng mình vẫn có 1 phần an tâm vì biết rằng dẫu có thế nào mình vẫn đến đích thôi.
Nhưng đến bây giờ khi sắp học xong, những kết quả trong cuộc đời không chỉ được đo lường bằng điểm số, thời gian để nắm bắt một vấn đề không phải đo bằng kì học nữa. Thời điểm bây giờ cũng chỉ mang tính chất tương đối, vì đâu phải ai cũng cứ 25 tuổi là phải xong việc này, 28 tuổi là phải đi lập gia đình thế kia. Khoảng thời gian cần để làm được điều gì đó chẳng còn mặc định như hồi còn đi học nữa. Giữa sự vô định như vậy, mình bắt đầu thấy sợ và mình lại đấu tranh.
Đã một lần mình tham lam muốn làm mọi thứ và phải trả giá, đó là đánh đổi lại sự thất vọng từ những đồng nghiệp đầu tiên. Mặc dù mình biết bản thân cần gì và nên làm gì lúc đó, quyết định dừng lại ở thời điểm đó vẫn là đúng đắn, nhưng cảm giác thất bại vẫn tràn trề. Mình muốn nhanh, nhưng không thể nhanh được. Và rồi mình cũng sợ, sợ vì bỏ lỡ quá nhiều thời gian, sợ rằng chỉ đứng mãi dậm chân 1 chỗ.
•
Ответить
mazieeee_
11/4/2026. 5 năm đã trôi qua rồi. Các kì thi cũng đã dần kết thúc, 4 năm đại học sắp khép lại.
Nếu quay về quá khứ, có lẽ bản thân trong quá khứ sẽ chẳng bao giờ tưởng tượng được mình bây giờ thế nào mất. Mọi chuyện đều nằm ngoài dự tính, có chuyện tuy không thành, nhưng đến cuối cùng thì lại tốt đẹp theo kiểu khác. Suy cho cùng thì cũng chẳng tốt đẹp như mình muốn, nhưng cũng chẳng đến nỗi tệ hại thê thảm. Bình thường.
Nếu suy tư của những năm trước đây chỉ xung quanh điểm số và sách vở, giờ đây lại đến công việc và định hướng tương lai. Hơn ai hết, mình khao khát có một cuộc sống rực rỡ, đi đây đi đó, sự nghiệp xán lạn, networking rộng mở và thật nhiều người quý mến. Nhưng có lẽ thực tại thường phũ phàng hơn nhiều. Mình không có những thứ đó, mình chỉ là một người bình thường mà thôi.
Cũng phải mất thật nhiều thời gian để mình chấp nhận bản thân mình thật bình thường. Thay vì việc luôn dằn vặt và thất vọng bản thân đến nỗi mặc cảm, việc dần chấp nhận bản thân bình thường khiến mình nhẹ nhõm hơn về mặt tâm hồn. Và mình đang học cách biết thế nào là đủ.
•
Ответить