mecuIlay

Hmm lâu rồi mới lại cảm thấy tủi thân và tuột mood vậy. Hazz đến viết ra những thứ trong đầu cũng lười nữa mệt thật

muahahaha_hi

chời thấy cái avt bà chấn động nên dô soi, đọc hội thoại một lát phát hiện bà chung CSE CTU, thôi thì tui để đây lời chúc, mong bà luôn vui vẻ lạc quan, yêu cuộc sống yêu bản thân, chúc bà học tốt nha❤️

mecuIlay

Ôi vc cái cảm giác hễ lần nào đọc sắp xong 1 bộ truyện mà đọc tới cuối thì nó cứ day dứt mãi, lần này cũ y vậy. Cả tuần nay t chỉ đọc 1 bộ truyện chữ "Trọng sinh chi ngược nô ngược bạo quân" do là t tìm trên gr truyện thể loại ngược, rồi hối hận công các kiểu ý. Ban đầu thấy cổ trang mà còn tag đấy thì càng khoái, thề luôn đ biết nó sẽ dài đến thế hơn 400c, đi vào đầu chương thì cũng như bao truyện khác chết đi sống lại ý, NHƯNG!!! Khi đọc tiếp thì t lại thấy rợn mình, vì nó quá ngược thụ phải nói là ngang cả bãi cứt! Đcm đọc đến đó thôi mà t đã nghĩ truyện này mà nó cho cha công gương vỡ lại lành khéo t đau tim mất. Tuy truyện đam mỹ nhưng nó k quá kéo dài những tình tiết liên quan tình cảm đâu, nó đi sâu vào từng giai đoạn. K phải như kiểu các truyện thức ăn nhanh bây giờ, truyện đi sâu vào quá trình bày mưu cả những gian khổ mà từng nhân vật phải trải qua, dù là nvc nhưng nhục có vinh có, chứ k có "hào quang nvc" đâu, 7 năm thụ ghìm mình cứu lại cả gia tộc, khiến những kẻ từng "làm" thụ kiếp trước phải sống k bằng chết. Nó hả hê lắm, tuy nhiên quá trình nó chưa từng suông sẻ vì có lẽ số mệnh ẻm chỉ trả đủ ân báo đủ oán thì được định là dứt rồi. T k đủ can đảm để có thể đọc hết 400c đấy, khi đọc đến chương 180 t đã ngưng và lướt đến cuối. Lý do ư? Vì t sợ, sợ cái cảnh gương vỡ lại lành đấy. May thay nó k như t nghĩ, nhưng nó cũng k vui gì mấy khi lời ông hoà thượng ấy nói đã nghiệm. Rằng Lam sẽ có vợ đẹp con khôn và Duy chỉ là 1 dòng thời gian thôi, Duy bỏ ra 1 kiếp người để trả giá cho cái tình si ngu muội của mình, và kiếp sau lại thêm 7 năm để trị vì quốc sự. Đọc mà điếng vc, hên khi đọc đến cuối thì ở 1 kiếp khác Duy và Lam đã ở cạnh nhau, còn kẻ kia chỉ có thể cô độc mà nhìn bóng lưng cả hai. Dùng thời gian để trả giá chính là cái giá đau nhất

mecuIlay

Hôm qua t ăn 1 gói mì không và bị la mắng như thể t ăn cả gia tài của dì mình, dù rằng 1 gói mì hảo hảo chỉ 4k, t đi học đi chơi t đôi khi t sẽ mua bánh mua kẹo về cho cả nhà, cho cháu t là nhiều, 1 gói snack 10k hay kem kẹo gì đó t mua lần nào cũng trên 50k, t chả thấy tiếc. Mà 1 gói mì t ăn không thì bị nói 1 câu "đồ mình mua để lúc k có đồ ăn để ăn, nó mới vừa ăn cơm xong giờ đi ăn mì không, con nhỏ này nó bị cái gì mà kì chả hiểu nổi". Hshaha hôm nay t học xong và tự mình đi ăn mì cay, đi ăn chân gà ngồi uống nước một mình tại TTHL của trường. Nhìn cái ao trong veo, nhìn hàng dừa xanh mướt t cảm giác thật thư thái. Cảm giác như sắp chết của ngày hôm qua trôi đi rôdif hahah, chẳng hiểu thế nào t thấy mệt thật, trước hôm qua t dắt xe xuống đi làm, nhưng vì dốc nên nón bảo hiểm trên xe t bị rớt xuống. Ừ thì chẳng việc gì, xong dì t đi tới t thì vẫn đang dắt xe xuống cứ nghĩ dì t sẽ giúp t lụm nó lên vì dưới nền xì măng khá dơ. Nhưng không ạ, dì t 1 tay cầm củ khoai đi ngang ăn và liếc tao 1 cái chứ chẳng có ý nhặt giúp là gì và còn chửi t "dắt xe cũng k nên thân" rồi đi. T biết đó chả phải là nghĩa vụ của dì t, nhưng người nhà mà nhỉ giúp t lụm cái nón lên có gì khó? T thấy ấm ức, t mới nói sao dì k lụm dùm con cái nón, dì t lại nói "trời lãng, đồ tự mình rớt thì tự lụm. Dắt xe k biết để ý để tứ thì tự mà lụm cho quen, ai đâu mà rãnh lụm dùm" hahhas. T mới hỏi "con dắt xe xuống dốc nó lỡ rớt chứ con cố ý văng xuống đâu, dì lụm dùm con thôi thì có làm sao chứ con đang dắt xuống mà, tới lúc dì làm rớt đồ mà con làm vậy chắc dì chửi con rồi". Một lần khác, t đi về nhà vừa tới cổng dì t cũng đang đi bộ sắp tới cổng. Rồi thì ai cũng đoán đc nhỉ, bth t hay ủi thẳng vô vì cửa k khoá nhưng t thấy dì t đi bộ lại nghĩ sẽ giúp t mở thôi, nhưng không hahah dì t liếc t 1 cái rồi đi luôn. Buồn có ấm ức có, chị t, anh t đi xe về mà chưa tới cửa đã đc chạy ra mở cửa, còn t chỉ muônd khoá cửa nhốt bên ngoài

mecuIlay

 Bọn bạn đc ụ rồi lần nào đi ăn chơi cũng nói về chuyện 18+, đcu mỗi lần bọn bạn mà nói về vụ ch!ch choẹt là y như rằng t nổi da gà, bọn nó kể về mấy cái skinship là t thấy ớn lạnh. Trong khi t đọc truyện thì lại thấy bình thường, mà t chỉ đọc BL mấy khác k đụng luôn. Mồm t thì luôn ở trạng thái đụng là phun ra mấy lời zăm tà, t nói để ghẹo mấy đứa mặt mỏng, còn mà nói lố hơn sang chuyện móc lz ăn kac u bướm thì t hoảng, cơ mà thật lòng mà nói t k nghĩ về nó, t nói ra chứ k nghĩ. Đôi khi thấy mình ngây thơ vc, chắc do ngại vì chưa mất zhinh

mecuIlay

Ăn I rồi, đt kia bị bể màn hình. Giờ đăng ngậo wb bằng đt khác nó đ cho đăng nhập mò cả buổi mới vô đc acc. Đcm vô đc thì giờ mất cả truyện đã và đang đọc + đ thấy ds đọc đã lập luôn. Và thêm cái lz nữa là đ đọc được truyện mới vì nó cứ hiện "k kết nối được wb" đcm, từ lúc update tính năng đi lùi đã quạo, giờ lỗi liên miên

mecuIlay

Má!!!! Phải dùng 4g + vpn mới vô đc, còn đổi dns của máy nữa. Máy kia sài dns nào k nhớ giờ phải lên fb kiếm từng cmt. Ds truyện hiện rồi mà bị mất nhiêug quá đm, rõ ràng ds gần 200 rồi. Bên cổ trang cũng bộn mà giờ còn 10 mấy truyện, cay đỏ dái
Reply

mecuIlay

Hmm hôm giờ có bạn học chung lớp học phần với t, bạn ấy lesbian. Nói chuyện call với nhau có vẻ rất ổn nhưng cho đến khi bạn muốn call cam thì t vẫn call và bạn thì k mở cam, lúc t mở đc 1 lát thì bạn tắt và nhắn tin có vẻ hời hợt hơn trước. Đơn giản là t cũng nhận ra, t k phải gu của bạn, gu bạn là hình mẫu thanh mảnh và t thì mập. Nhưng đcm t đâu có xấu, t cũng nói trước với bạn mà bạn chả tin, cứ bảo giọng t dễ thương, bảo nhớ t các kiểu mà t thấy nó điêu vl. Đã gặp t đâu mà bảo nhớ t?? Nói học chung lớp vậy chứ t cũng chả biết bà ấy là ai, nhưng mà bị 1 cú sock thế này cũng cay thật, lần đầu t thấy bản thân bị coi thường vì mập, t m55 60kg. Nhưng sao nhỉ, t thấy mình dễ thương vc mà, t thì thẳng tính, tắt xong t nói luôn. T bảo bà ấy kì thật ấy, câu trước bảo "em mở cam cho chị ngắm em học bài được khum" đcm, cay thì cay thế nhưng t chả xóa kb hay tin nhắn đâu. T để thế để sau này lúc chán đọc dần. Nhưng giờ  23h50p 7/4/2024 t bị coi thường vì cân nặng!!! Quá đáng thật sự. Mỗi 2 tuần t sẽ update cân nặng, và số vòng lại. Đcm bắt đầu từ ngày mai

mecuIlay

@mecuIlay má quên luôn cái này, cơ mà sau đợt tập 1 tháng cũng chẳng vô đâu. Tóm lại chỉ khoẻ người ra sụt thì chỉ đc 3 kg. Mà cũng hên nhờ thế đợt đi qp vừa rồi t khoẻ re, đi bộ nhiều cách mấy k mỏi chân. Dầm mưa thì khỏi lo, ăn no ngủ khoẻ (mỗi việc sợ ma vc thôi). Giờ t về cũng đc 2 tuần rồi, đang mất động lực để tập lại, mà t thấy mình tập cũng k áp lực cân nặng gì mấy. Tập thấy mình khoẻ ra, ngủ ngon hơn hẳn, lúc ấy dồi dào năng lượng luôn giờ mà tập lại là phải phải đi qua con đường của ngày thứ 2 thứ 3 nữa, ịc ẹ nó đau 
Reply

mecuIlay

T có nhiều điều muốn nói lắm, về hoàn cảnh, về gia cảnh, về gia đình, về con người, về bản chất. Nhưng đó sẽ là 1 câu chuyện cho riêng t, t sợ khi ai đó hiểu hết con người mình, quan niệm của t rất đơn giản. Đó là sống thật lòng trong sự giả dối, t bày tỏ lòng mình thật nhất nhưng cũng là những thứ nửa vời xấu xí dối trá nhất. K làm hại đến ai, k tạo cho ai cảm giác muộn phiền là điều thư thái nhất. Dì Tư t từng nói 1 câu, rằng "con nói dối cũng được, nhưng nó tạo nụ cười cho người khác là được, đôi khi sống con nên học cách nói, đừng làm ai tổn thương là ổn cả thôi..." dì nói nhiều lắm đấy chứ, cô giáo mà văn của dì cũng hay. Nhưng khi ấy t chưa đủ hiểu để nhớ hết, chỉ là t luôn thực hiện những thứ t hiểu mà dì t dạy thôi. Cũng vậy ấy, gần đây t k biết phải thế nào đây. Thực tại với tương lai thì gần nhau, quá khứ hạnh phúc khổ đau gì ấy qua thì đã qua nhưng hiện tại cũng chẳng kém cạnh. 

mecuIlay

@ mecuIlay  Một ngày vui là ngày không có những tiếng khóc, không có cuộc gọi hối hả, chỉ là lời thoại và với mâm cơm tròn. Thịt kho cũng đc, kho quẹt lại ngon, canh dưa leo xào nước mắm (tuyệt kĩ của mẹ hahah" nó k ngon nhưng nó lại rất ngon với t. Cảm giác xuýt xoa ấy chẳng có gì bằng, trời nắng trong 1 núp lều bạc giữa vườn rẫy. Một gia đình nhỏ sau khi chăm mẫn hái ớt, họ ngồi cùng nhau ăn cơm nghe tiếng ve hè, nghe tiếng chọc ghẹo của người chị với em trai. Họ méc ba mẹ về những tật xấu của nhau, người chị bị la nhưng rất vui và cứ chọc, người em đắt ý. Thế lại ngắn ngủi thật, xúc vài muỗng cơm, gắp vài miếng dưa là hết giờ nghỉ. Ba mẹ họ lại ra đồng cày mẫn, hái dưa, hái ớt, ba mẹ bảo em trai và chị gái nghỉ ngơi đi để ba mẹ hái bớt nắng rồi ra. Chị em không chịu, cứ thích ra làm phụ, nắng lắm đấy, mệt lắm đấy, mồ hôi cả gia đình đều gửi cả vào những quả chín đấy, mãnh đất đấy. Ròng rã suốt 6h sáng đến 5h chiều, mệt nhỉ mà đó là kí ức hạnh phúc nhất của cô chị gái mãi nhớ, hoàn cảnh cả mà ba mẹ lại phải làm lượm tiếp thôi, em trai và chị gái cũng kẻ học kẻ làm, vừa học vừa làm, ấy vậy mà giấc trưa hè ấy người tỉnh nhất và nhớ nhất chỉ có chị gái. K phải vì đều gì cả, chỉ là giờ cao điểm của cảm xúc thôi. T vô tâm nhưng k vô cảm, hahaah
Reply

mecuIlay

Giá như t k tồn tại, k phải là một thực thể hay là một linh hồn trong vũ trụ này. T sẽ chẳng là ai hay chẳng là bất kì thứ gì, một ngày t sống nó vô nghĩa như một xác chết, vô ích, vô ưu, vô nghĩa. Điều đó k có nghĩa là t muốn chết, t rất sợ đau, t càng sợ người thân buồn và khóc hơn cả. T có nói với bạn mình rằng t k muốn tồn tại, nó bảo t là t quá tiêu cực. T k nghĩ vậy, dưới góc nhìn khác họ k là t, họ k thể hiểu đc t đang chịu những gì, t có giải thích. Chính xác là cái "k tồn tại" nó khó hơn việc 44 nhiều và dường như rất khó xảy ra. Vốn dĩ con người đc lập trình là sinh lão bệnh tử, rồi lại thành một linh hồn hay đúng hơn là một thực thể k xác định, rồi lại đi vào vòng luân hồi, chuyển kiếp, chưa hết duyên trần thì lại bám vào đâu đó mà dấp dưỡng, thật sự rất phiền phức. 

mecuIlay

Chẳng việc gì phiền hơn nó cả, sinh lão bệnh tử, hỉ nộ ái ố, tất cả đều phải trải qua dù ít hay nhiều. T lười, t k muốn, vốn dĩ t cũng k hiểu sao mình có thể tồn tại đến giờ, lúc nhỏ t tự tìm đồ chơi cho mình, tự tìm niềm vui trong học tập, tự an ủi mình, tự khóc, tự nín, tự bệnh, tự khỏi, t k nói dối đâu. Tất cả t đều cố gắng tự làm, k ở gần ba mẹ xung quanh sẽ phiền hà mọi người, hiện tại t vẫn giữ nó cho riêng mình, bề ngoài t là một đứa con gái vui vẻ, thân thiện, dễ gần, dễ mến, t tốt với bạn bè của mình k quan trọng là trai hay gái. Họ đều thấy t như vậy, nhưng đôi khi t thấy t thật sự hai mặt hay giống như người khác vậy, t vô tâm lắm. Chính xác thì t thờ ơ với tất cả, t vị kỷ, đúng là như vậy. Tại sao phải quan tâm nhiều thứ trong khi nó k liên quan đến mình? Bạn buồn vì thất tình, t ở cương vị là người bạn, t sẽ lắng nghe, sẽ cho bạn lời khuyên, bạn có thể nghe nó hoặc không. Chỉ vậy thôi, nhưng ít ai làm được, cái họ cần là một cái nộm nghe được câu chuyện đó và tương tác với họ, việc đó cứ lặp đi lặp lại đến nỗi phát ngán, xàm lồn hãm cặc, chẳng ai rãnh với việc nghe họ than vãn suốt ngày rồi lại lặp lại sai lầm ngu dốt đó, rất phiền. Lý do đó nên t chỉ dùng não đối với những câu chuyện thật lòng cần hướng giải quyết, còn lại thì cứ skip. Đỡ phiền, kể cả ở một mức độ nặng hơn dường như t đã k còn quan tâm những thứ khác, kể cả bản thân mình. T sống với một suy nghĩ, rồi một ngày lại trôi qua thế đấy. Cuộc vui rồi sẽ tàn, dựa núi núi sẽ đổ, dựa người người sẽ rời đi, k t muốn dựa dẫm ai cả, kể cả người nhà, việc này t đã hình thành từ cấp 1, khi t nhận ra t đang ăn nhờ ở đậu, nếu t làm mất lòng dì mình, t sẽ k đc sử dụng máy tính để chơi game, nếu t cãi nhau với bạn cùng bạn nó sẽ k chỉ t làm toán, tốt nhất là k nên phụ thuộc ai cả, chơi game k đc, t đi bắt cá, bắt cào cào, k chỉ bài đc thì t tự học lâu hơn hoặc tìm mối quan hệ mới. T học được nó từ những câu chuyện rất nhỏ.
Reply