meishere_
The reason why I love (and be terrified by) this culture so much is that I sincerely will never ever know what on earth (or heaven or hell) those writer and artist can come up with.
@meishere_
18
Works
17
Reading Lists
163
Followers
The reason why I love (and be terrified by) this culture so much is that I sincerely will never ever know what on earth (or heaven or hell) those writer and artist can come up with.
The reason why I love (and be terrified by) this culture so much is that I sincerely will never ever know what on earth (or heaven or hell) those writer and artist can come up with.
Helu hule mọi người hàng mới lên sàn đâyyyyyyyy
https://www.wattpad.com/story/318456119
Thật ra con mẹ này mình cũng có nhắc đến một vài lần ở cả acc FB và trên bảng tin rồi, nhưng mà giờ mới thả mẻ ra =)))) Anyway lại là một con mẹ ENTP anti-hero nữa đây, chúc mọi người đọc vui vẻ ạaa
Helu hule mọi người lâu lắm mới gặp ạaaaaa
Lời đầu tiên thì mình là Mè đây, mình vừa đổi username sợ mọi người không nhận ra =)))) Mình vẫn là Mè thui, meishere là Mè is here, nhưng mà mọi người gọi mình là Mè hay mây shia đều okila nhíe
Lời thứ 2 là cuối cùng sau rất lâu ỉm con hàng này đi thì mình đã up lại rồi đây ạ, Kinsenkin Okane on the miccccc
Tuần đầu tiên truyện sẽ được cập nhật liên tục mỗi ngày, lần này thật sự là nghiêm túc nên mọi người chờ xem mình cook cái này nhé <3
https://www.wattpad.com/story/310148938
He was silent, but his brain was too loud. Every single thoughts, every single brain signals were screaming, shouting, crying to get just one touch of her, a moment beside her. He knew it would be a mistake, to be with her, to let her control his mind - but he just could help but melting into her arms.
It wasn't just crushing, it was craving.
Không muốn viết truyện nhưng sợ acc mốc thì sao ạ? Thì vắt sữa đồ cũ, ẩn rồi đăng lại =))))
Với tinh thần đó thì mình xin phép đăng lại Nuôi Tốn Cơm ạ, đảm bảo uy tín đăng đầy đủ đúng giờ, mình set lịch rồi nếu đăng muộn hoặc thiếu thì là tại W nhé :)
Lịch đăng là 20:00 hằng ngày từ 11/5 đến 11/7 nhe, nếu mình viết thêm thì sẽ dài hơn nhưng mà trước hết thì sẽ là vậy.
Nhìn 1 chương 54.2k mắt cũng ngầu lắm nhưng mà thui dù gì cũng là đứa con đầu tiên, mình đăng lại đây ạ.
https://www.wattpad.com/story/293844726-tokyo-revengers-nu%C3%B4i-t%E1%BB%91n-c%C6%A1m
Hết cá tháng tư ròi nên đăng lại truyện nhe. K biết s hôm qua tự dưng nghĩ đến việc xoá hết truyện rồi nay đăng lại mệt ghê =))))
Anw xin lỗi mn vì nổ noti của mn nha, năm sau sẽ làm tiếp ạ.
Mình thật sự không muốn lên mạng kể lể đâu, nhưng mà mình không còn ai để nói nữa cả, và nếu không nói ra thì mình sẽ nổ tung mất.
Dạo gần đây mình gặp rất nhiều chuyện, chẳng có cái gì được như ý mình cả. Học hành, gia đình, bạn bè, cái gì cũng rối tinh rối mù hết lên. Mình khóc rất nhiều từ đầu năm đến giờ rồi, mình không muốn khóc nữa, mình không muốn năm 2025 lặp lại như năm 2024, nhưng mà cứ như mọi vận xui vận rủi nó đổ dồn hết lên mình ấy. Mình không kết nối được với mọi người, mọi người không cô lập mình, nhưng mình chẳng thể bắt chuyện được vì cứ nói chuyện là cảm giác mình lạc ra khỏi chủ đề các bạn đang nói, và lẽ ra mình nên im lặng thì hơn. Điểm số của mình cũng tệ đi, mình biết chắc chắn không phải vì môi trường mình đang học tập giỏi mà vì mình đang sa sút. Mình chẳng tập trung nổi nữa, cứ rời khỏi máy tính điện thoại là mình lại nghĩ đến sự lạc lõng của mình, nhìn bài vở không hiểu thì thấy bản thân mình sao lại đi xuống đến thế, rồi mình lại khóc mà chẳng làm được gì cả. Gia đình mình vốn đã có khoảng cách, giờ mình không còn là đứa "con nhà người ta", không đứng nhất đứng nhì nữa thì khoảng cách ấy càng lớn hơn. Mình thấy khủng hoảng, mình chẳng nghĩ được gì nữa cả, thành ra mọi việc cứ ngày càng tệ hơn.
Mình mệt quá, mình cố gắng thế nào mọi việc cũng cứ đi xuống. Mình muốn trở về năm ngoái, lúc mà mình dễ dàng đứng đầu, thi xong ai cũng hỏi điểm, được trở thành một phần của tập thể, về nhà bố mẹ cũng vui vẻ với mình. Mình không muốn tiếp tục thế này nữa đâu, mình không muốn chìm sâu hơn nữa. Nhưng mà càng giãy dụa thì càng lún thêm, chứ chẳng thoát ra được.
Thật sự khoảng thời gian này rất khó khăn với mình. Mình mong mình sẽ vượt qua được nó. Mình cũng xin phép được ẩn hết truyện xuống, mình sẽ không khoá acc đâu, nhưng mình sẽ về ở ẩn một thời gian.
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì trong thời gian qua đã luôn ủng hộ mình. Mình xin lỗi vì không thể đáp ứng kì vọng của các bạn, hẹn gặp lại các bạn vào một ngày không xa.
Hjhj nhân ngày không đẹp trời lắm (lạnh vcđ) thì Mè xin phép ẩn Tiền Tình Tù Tội để fix lần thứ 2 ạ =))))
Plot vẫn tương tự nhưng Mè sẽ cố gắng để fix lại những phần còn vô lí vì cả 2 lần trước đều viết quá là tuỳ hứng và không đâu vào đâu hết, chỉ sửa một xíu thôi thì không để chữa được nên toii phải ẩn hẳn đi để sửa một thể ạ :)
Thời gian đăng lại không thể hứa trước, vì toii hứa hay sủi lắm :> Nhưng mà thật sự là dạo này toii khá bận, deadline DFES'25 và MCL dí quá trời... Nên bác nào thấy bài share của toii trên face rùi thì nếu được mọi người ủng hộ tui nhe, tui iu mọi người rất nhiềuuuu <3 Còn cho những bạn chưa biết thì tui để thông tin bên dưới á, cả nhà iu có thể xem thử nha =)))
I lò ve diu <3
Cả năm viết được có 1 2 chương vì tôi chỉ là một writer thư giãn.
Chuyện không tưởng nhưng có thật:
Tôi đi lấy bằng nhưng mà làm rơi.
Có người nhặt được.
Người ta đồn tôi đi cắm bằng mua biệt thự nhưng mà làm rơi giữa đường =)))))
Vãi chưởng thật chứ không ngờ mình có ngày này.
Both you and this user will be prevented from:
Note:
You will still be able to view each other's stories.
Select Reason:
Duration: 2 days
Reason: