ta sinh ra như hai cực đối lập của thế gian
đen và trắng, mưa và nắng.
người ta có thể tạo ra màu đen,
nhưng chẳng ai thực sự tạo ra được màu trắng.
cũng như anh,
chẳng thể nào giữ được em.
ngày em rời xa anh là một ngày mưa.
chỉ đến lúc ấy, anh mới hiểu nắng từng đẹp đến nhường nào.
ngày em bỏ anh ở lại,
anh tiều tụy hơn bao giờ hết.
vì sao ư?
vì em từng là cả thế giới của anh,
mà khi thế giới sụp đổ,
người ta còn lại gì để bước tiếp?
có lẽ khi em đọc được những dòng này,
anh đã không còn ở đây nữa.
và cũng có lẽ,
điều anh mong mỏi nhất...
là em sẽ chẳng bao giờ đọc được bức thư này.
- for my “choran”
- JoinedMarch 14, 2025
Sign up to join the largest storytelling community
or
tôi cứ nghĩ rằng hè đến thì các au yêu thích của tôi sẽ nổ chap bùng bùng thế nhưng mà không chỉ lẹt đẹt vài chap, thôi thì có còn hơn không T^T.View all Conversations