minhofa

Nghe thiên hạ truyền tai nhau nhà nước dạo này đang quét truyện H diện rộng nên mình sẽ gỡ bộ "Ở đây không có sếch AllTM". Xin lỗi và mong nhận được thông cảm từ các bạn đọc vì mình đủ tuổi đi tòo rồi, mình không dám đánh cược đâu 

minhofa

Nghe thiên hạ truyền tai nhau nhà nước dạo này đang quét truyện H diện rộng nên mình sẽ gỡ bộ "Ở đây không có sếch AllTM". Xin lỗi và mong nhận được thông cảm từ các bạn đọc vì mình đủ tuổi đi tòo rồi, mình không dám đánh cược đâu 

Toi_la_Tac

Cậu ơi, không biết cậu có phải Đoàn Dư trên noveltoon không ạ? Hay là có cho phép người khác dùng sản phẩm của mình trên nền tảng khác không ạ?

Toi_la_Tac

@minhofa hẹ hẹ hẹ
Reply

minhofa

@ Toi_La_Tac giờ mới có động lực để bật vpn lên rep cmt. Cảm ơn trên fb rồi nhưng mình vẫn cảm ơn trên watt một lần nữa nhé! Mình chỉ đăng trên W và AO3 nên nếu có thấy tác phẩm của mình trên nền tảng khác thì đó không phải mình ạ
Reply

minhofa

[HSGB] Chap 4 (on-going)
          
          Chiến tranh để lại nhiều mất mát và nỗi đau, kể cả khi kết thúc, nó vẫn khiến con người quay cuồng một khoảng thời gian.
          
          Tuy vậy, khi khắc phục xong tất cả, lại có cảm giác trống rỗng không biết nên làm gì.
          
          Như đắm mình vào trong mặt nước êm ả, dần dần chìm xuống, khiến chúng ta trì trệ, cảm giác không thực. Cuộc sống thường ngày vẫn tiếp diễn một cách nhàm chán trong hạnh phúc. Hoa Sơn giờ đã trầm ổn hơn, không còn dồn dập tập luyện như thể ngày mai không còn, những cánh hoa lại trở về dáng vẻ vốn có, tô điểm môn phái bằng một màu sắc dịu dàng.
          
          "Hắt xì!"
          
          Cho đến khi có kẻ ném một viên đá xuống mặt nước yên lặng đó.
          
          Thanh Minh, vẫn thật biết khuấy động không khí như mọi khi.
          
          ---------
          
          Mùa đông sắp đến rồi, chúng đệ tử đã không nhận ra nếu như không nhìn thấy Thanh Minh run rẩy rồi hắt xì một cái.
          
          Cành cây mới đó còn xum xuê một màu xanh mát mắt, mà bây giờ đã chỉ còn vài chiếc lá cây héo quắt như thể sắp rụng đến nơi.
          
          Đây vốn là quy luật tất yếu của tự nhiên, càng không phải là vấn đề lớn với những võ giả đã trui rèn nhiều năm.
          
          Nhưng...
          
          "Sư huynh."
          
          Đường Tiểu Tiểu quay đầu lại nhìn Thanh Minh đang lau nước mũi, nở một nụ cười:
          
          "Cho huynh 3 giây để biến vào trong nhà."
          
          "..."
          
          - Với một con gà bệnh chẳng còn tí võ công nào, đó là một vấn đề rất rất lớn.

minhofa

@ 2s9o1r0i  haiz hè rồi nóng quá chưa có mood đẻ 
Reply

2s9o1r0i

@ minhofa  sốp vt tiếp chưa ạaaaa
Reply

minhofa

Để đây cho nhớ, chứ cất bản thảo là t quên :p Đang viết mà mắc đi dịch hàng quá nên tạm để đây nhó, mọi người ai đi qua mà thấy nhớ nhắc e
Reply

minhofa

Mình có thể đọc được cmt truyện qua thông báo nhưng mình không thể trả lời cũng như đọc được cmt ở trong truyện. Nên mình sẽ gửi lời cảm ơn tới những bạn đã quan tâm và dành sự chú ý tới HCCT ở đây nhé, cảm ơn mọi người rất nhiều <3

VictoryBlance12

Truyện hay lắm cậu ơi 
Reply

Beutifulmusic

@ minhofa  cảm ơn bồ viết truyện cho mọi người đọc nhé, truyện hay lắm á
Reply