[HSGB] Chap 4 (on-going)
Chiến tranh để lại nhiều mất mát và nỗi đau, kể cả khi kết thúc, nó vẫn khiến con người quay cuồng một khoảng thời gian.
Tuy vậy, khi khắc phục xong tất cả, lại có cảm giác trống rỗng không biết nên làm gì.
Như đắm mình vào trong mặt nước êm ả, dần dần chìm xuống, khiến chúng ta trì trệ, cảm giác không thực. Cuộc sống thường ngày vẫn tiếp diễn một cách nhàm chán trong hạnh phúc. Hoa Sơn giờ đã trầm ổn hơn, không còn dồn dập tập luyện như thể ngày mai không còn, những cánh hoa lại trở về dáng vẻ vốn có, tô điểm môn phái bằng một màu sắc dịu dàng.
"Hắt xì!"
Cho đến khi có kẻ ném một viên đá xuống mặt nước yên lặng đó.
Thanh Minh, vẫn thật biết khuấy động không khí như mọi khi.
---------
Mùa đông sắp đến rồi, chúng đệ tử đã không nhận ra nếu như không nhìn thấy Thanh Minh run rẩy rồi hắt xì một cái.
Cành cây mới đó còn xum xuê một màu xanh mát mắt, mà bây giờ đã chỉ còn vài chiếc lá cây héo quắt như thể sắp rụng đến nơi.
Đây vốn là quy luật tất yếu của tự nhiên, càng không phải là vấn đề lớn với những võ giả đã trui rèn nhiều năm.
Nhưng...
"Sư huynh."
Đường Tiểu Tiểu quay đầu lại nhìn Thanh Minh đang lau nước mũi, nở một nụ cười:
"Cho huynh 3 giây để biến vào trong nhà."
"..."
- Với một con gà bệnh chẳng còn tí võ công nào, đó là một vấn đề rất rất lớn.