Đột nhiên lại rất nhớ mọi người. Cũng đã sáu năm rồi nhỉ? Mọi thứ, cứ như một giấc mơ. Cứ đọc đi đọc lại từng chiếc fic nhà của chúng ta mà bồi hồi quá.
Cảm giác vừa nhớ lại vừa thương.
Rồi mình chợt nghĩ, nếu lỡ một mai mình không còn nữa. Góc nhỏ này của mình, cũng lặng lẽ mà vắng bóng...không còn hơi ấm.
Mong cho Thổ Phỉ của tụi mình luôn bình an và vui vẻ. Mong cho chú Chiến và Bảo Bảo luôn luôn hạnh phúc và bình an. Dù có như thế nào, họ vẫn là thanh xuân đẹp nhất của chúng ta.
Vạn sơn chi điên độ kim triều. Chiến sơn vi vương lạc tiêu dao. ZSWWSZD_( ◜‿◝ )♡.